PDA

View Full Version : Tác giả GiuseTung71 và Tác phẩm (6)



Thanh-cos
14-06-2012, 02:55 AM
Tiếng tơ lòng...


Bạn thân mến !

Như những giọt sương long lanh trên cành lá vương vấn ánh trăng huyền diệu, không muốn tan nhanh trong nắng sớm , Như những nốt nhạc trầm lắng của tiếng lòng thổn thức với cảnh đời hiu hắt dẳng dai đeo bám thân phận cát bụi... để từ đó hình thành lên giai điệu ăn năn đến thật thà dâng lên trước nhan Mẹ Maria.

Vâng, chỉ có Mẹ Maria mới thực sự hiểu anh , mới có thể lấp đầy những khắc khoải trong trái tim anh - Giusetung71 - Người luôn muốn phục vụ cộng đoàn giáo xứ qua lời kinh tiếng hát, người luôn mong muốn gia đình Nhạc Thánh hiệp nhất thương yêu trong tinh thần phục vụ bác ái, vị tha.

Vâng, chỉ có Mẹ Maria mới có thể giải toả cho anh nỗi lòng mong mỏi ấy, khi mà, cuộc sống này vẫn đầy rẫy những bất đồng trong hành động, những khoảng cách khắc nghiệt trong nếp sống, để đôi lần tiếng lòng lại vang vọng : " Lực bật tòng tâm"

Ước gì cuộc sống với anh, với bạn, và tôi luôn là những giai điệu ngọt ngào , êm ả bất tận trong tình Mẹ chở che - trong Đức Mẹ Maria - Đoá Huệ Tinh Khiết.

Thanh-cos - Lễ Thánh Antôn Pađua

giusetung71 (http://nhacthanh.net/diendan/member.php?u=14138)
http://nhacthanh.net/diendan/images/nhacthanh/statusicon/user-offline.png Thành Viên Hội Văn Thơ Nhạc Thánh

Tên thật: Nguyễn thanh Tùng
Tên Thánh: Giuse bầu cử
Gia nhập 31-01-2012
Bài gởi 64

Người con hư đốn.
Tác giả : GiuseTùng71


Nắng chiều trải dài trên khung cửa.
Tiếng lòng kêu khấn đến Mẹ yêu.
Màn đêm đang dần vây phủ kín,
Lòng Mẹ thao thức đón chờ con.

Giọt sương long lanh trên ngàn lá,
Ánh trăng mờ nhạt tắt lịm dần.
Trời tối, trời đêm trời lại sáng,
Hoa vàng, hoa trắng nở khắp miền.
Hương hoa lan tỏa khắp nơi nơi,
Đóa hoa con kính dâng lên Mẹ.
Hoa lòng dâng kính Mẹ nhận cho.

Kinh chiều văng vẳng nơi đâu đó,
cho con một thoáng trong cõi lòng.
tiếng đàn du dương mời con đến,
hãy đến khẩn cầu với Mẹ thôi.


Giusetung71

23 . 02 . 2012

Duyen Nguyen
14-06-2012, 08:30 AM
Người con hư đốn.

Tác giả: GiuseTùng71

Nắng chiều trải dài trên khung cửa.
Tiếng lòng kêu khấn đến Mẹ yêu.
Màn đêm đang dần vây phủ kín,
Lòng Mẹ đang thổn thức đón chờ con.

Giọt sương long lanh trên ngàn lá,
Ánh trăng mờ nhạt tắt lịm dần.
Trời tối, trời đêm trời lại sáng,
Hoa vàng, hoa trắng nở khắp miền.
Hương hoa lan toả khắp nơi nơi,
Đoá hoa con kính dâng lên Mẹ.
Hoa lòng dâng kính Mẹ nhận cho.

Kinh chiều văng vẳng nơi đâu đó,
cho con một thoáng trong cõi lòng.
Tiếng đàn du dương mời con đến,
hãy đến khẩn cầu với Mẹ thôi.

Giusetung71
23.02.2012






Nói cùng Tác phẩm:



'Người con hư đốn' của Mẹ ơi!

Mẹ đọc thơ con đến cả chục lần, mà không phải,
có lẽ đã từng đến cả trăm, nghìn lần những suy tư của con á!
Con có hiểu cho lòng Mẹ hông?

Con là một nhạc sĩ chân chính... (Vì có lẽ, con chưa cần đến 'chân phụ' để đi...đúng hôn?)
Mẹ đùa tí với con cho dzui thui mờ...
Con đã trăn trở!
Có đôi lần, Mẹ thấy con còn 'khó sống' ở tại cái cõi đời của con lun á!
Con ước muốn chan hoà và nhân ái!
Nhưng con diễn đạt khó thành lời và vì không rõ ý...
Rồi con chân thành, chất phát đến hồn nhiên!
Con muốn sự hiệp nhất trong yêu thương và phục vụ!
Trong tin yêu và tôn trọng...
Nhưng rồi con cũng không thuyết phục được...
Có những lúc con cũng 'ngây ngô' rất tình người...
Rồi con cũng bị phủ nhận!

Tại sao thế con?

Ta là Mẹ, là Bạn, là Người yêu... mà con hằng tin tưởng!
Ta hiểu chứ!
Ngay cả cái bài thơ con đang dâng Ta nè...
Ta nói con nghe, nhìn cái tựa đề 'Người con hư đốn'
Ta nghe não nuột làm sao!
Con mà hư đốn ư?
Yên tâm con nhé!
Con khiêm nhu và hiếu thảo đến như vậy...

Con đã mượn cái ngoại cảnh của một buổi chiều đang u hoài...
Nói lên cái nội tâm đang khắc khoải...
Từ một buổi chiều, lòng con triền miên không dứt,
Cho tới màn đêm yên tĩnh..
Rồi đến vạn vật sinh sôi, đón chào một ngày mới...
Lòng con vẫn bộn bề, ngổn ngang trăm mối...

Lại một buổi chiều nữa ư?

'Tiếng kinh con nguyện cầu, là tâm tư đời hiến dâng!'

Ta vừa mơ màng nhớ lời một bài hát mà Ta yêu thích đấy con yêu thương!
Ta mơ màng thấy một chàng trai, có vẻ hơi 'khác người' một chút...
Chàng đang ngồi bên cây Dương Cầm của mình
trong một căn phòng với một ô cửa sổ,
lòng tràn ngập ánh hoàng hôn!
Nhưng tâm hồn của chàng không giới hạn trong không gian ấy...
Từ chỗ ngồi, chàng trai phóng tầm mắt ra thật xa...
Trên con đường chàng đi...
Cho dù thời gian có biến chuyển theo dòng tâm sự miên man của chàng...
Cho dù không gian, vạn vật ngoài kia đang bừng tỉnh và động đậy...
Nhưng lòng chàng vẫn quy về một mối!
Đọng lại một chỗ...

Giọt sương long lanh trên ngàn lá...

Không cam phận mình sẽ vỡ oà...
Như một niềm tin yêu dâng tiến,
bằng ma lực của tiếng hát, lời ca
bằng đôi mắt nhắm nghiền
với đôi bàn tay lưu luyến
hoà âm theo từng nốt nhạc
khát khao, vươn tới
gửi trao...

Ôi những vì sao!
Và vì sao?

VÌ SAO ????

Ta hiểu hết!

Một trái tim chân thành
mong manh
nhưng son sắt
quặn thắt
vì yêu thương
cháy bỏng!

Nhưng rồi
khắc khoải
hoài mong!

Một tinh thần
sáng trong
phục vụ
trong đơn thành
ngây ngất
và rất thật!

Cuối cùng ta là Maria Duyen Nguyen
xin chia sẻ cùng Người con hư đốn- Giusetung71
Đầy yêu thương, trân trọng!

P/s: Vì Ta và Chàng đã từng là Bạn đời của nhau
trên Dương thế í... nhớ hông?
Cái thời mà chúng mình nghèo xơ nghèo xác ...
Rồi cùng nuôi Đức Giêsu Kitô trong thân phận một con người.
Chàng nhớ Ta hông hỡi Giuse Thợ mộc hiền lành và chân...chính?

14.06.2012

Mỹ Duyên