Lời Dịch Giả
Tác giả ”GƯƠNG CHÚA GIÊSU” đã không để một lời tựa cho tác phẩm của mình.
Đáng lý vì tôn trọng cuốn sách tuyệt tác này, một cuốn sách mà nhiều học giả đã không ngần ngại đặt liền sau Bộ Phúc Âm Thư, tôi cũng không cần và cũng không dám viết gì thêm.
Nhưng với hy vọng phổ cập tới mọi tầng lớp quần chúng, tôi thấy không thể không có mấy lời giới thiệu. Phải chăng đây chỉ là cố gắng đặt tác phẩm vào địa vị xứng đáng của nó.
Trong khắp Giáo Hội Âu Châu-nhất là mấy thế kỷ trước-GƯƠNG CHÚA GIÊSU đã là cuốn sách thân yêu của giáo hữu, nhất là của giới tu sĩ. Nó đã được hân hạnh góp phần vào việc tác tạo nên những vị Thánh thời danh, như Inhaxiô, Phanxicô, Têrêsa…
Điều đó không có gì lạ.
Một đàng vì lúc ấy-cũng là hoàn cảnh hiện tại của giáo hữu Việt Nam-những sách tu đức còn ít phổ thông, những vị linh hướng chưa có đủ để cung cấp cho sở nguyện riêng của mỗi người. Trong hoàn cảnh đó, GƯƠNG CHÚA GIÊSU đã xuất hiện, để trở nên cuốn Tu đức học phổ thông và kim chỉ nam cho bất cứ những ai muốn và đang đi tìm đường trọn hảo.
Đàng khác-và đây là điểm đặc sắc nhất, vì GUƠNG CHÚA GIÊSU hàm chứa một giáo lý đầy đủ, minh bạch và những phương pháp thực hành thích dụng cho mọi tầng lớp và mọi thời đại.
Điều đó thật dễ hiểu. Vì trong khi các sách tu đức học-với tính cách giáo khoa-chỉ chú trọng nhiều ở nguyên tắc mà ít lưu tâm giữ vững ngọn lửa sùng ái trong tâm hồn;điều mà hết thảy, nhất là những người phôi thai trong đường trọn lành, hằng mong ước. Còn các sách đạo đức khác, nhất là các sách chuyên cứu về những phong trào sùng mộ riêng trong khi hấp dẫn được linh hồn, thì hầu như lại thiếu hẳn tích cách hướng dẫn; một điều kiện tất yếu của mọi sách tu đức. Vì thế-cũng như loại sách trên-nó chỉ thoả mãn được từng phương diện và từng lớp người.
Trái lại, ngoài sức hướng dẫn sẵn có, vì căn cứ trên những lời bất hủ của chính Đấng tự xưng là: ”Đường và Chân lý”, GƯƠNG CHÚA GIÊSU còn có một sức hấp dẫn dồi dào, mãnh liệt và bền bỉ, một sức hấp dẫn hình như trào ra bởi chính ngọn lửa sốt mến của tác giả và nhuần thấm vào từng trang từng chữ trong sách. Nó đã và còn đang có sức thiêu đốt và lôi kéo bất cứ những ai tin tưởng bước theo những lời chỉ dẫn của sách này.
Ngoài ra, nếu xét về phương diện xử thế, GƯƠNG CHÚA GIÊSU còn là tất cả một khoa Triết học thực hành. Vì không kể những lời Thánh Kinh-nguồn mạch mọi khôn ngoan, thông thái-mà ta có thể gặp thấy trong hầu hết mọi trang sách, chính những kinh nghiệm của những người từng trải mà tác giả đã khéo thu thập, thêm vào những nghiệm xét bản thân của tác giả, đã làm cho mỗi câu của GƯƠNG CHÚA GIÊSU trở nên một bài học khôn ngoan vĩ đại có thể áp dụng cho bất cứ trường hợp nào của đời sống.
*
Một cuốn sách như thế mà không được phổ thông nơi quần chúng, nhất là riêng trong giáo hữu Việt Nam, quả là một sự thiếu sót và thiệt thòi khó có thể đền bù được.
Sự thực, trước đây đã có một vài bản dịch ra tiếng Việt Nam. Những bản dịch đó dầu sao cũng có mang lại lợi ích không phải nhỏ. Nhưng vì tiếc vì sách in có hạn, đàng khác hình như hiện nay các bản dịch ấy đã bị đặt vào một hoàn cảnh quá hẹp hòi nên không còn đủ điều kiện để thỏa mãn nhu cầu ngày càng thêm khẩn thiết.
Bản dịch GƯƠNG CHÚA GIÊSU đây hẳn chưa phải là bản dịch lý tưởng, vì nó ra đời trong một hoàn cảnh quá ngẫu nhiên. Thực, bất đắc dĩ, nó phải thay thế cho những đàn anh nó đã vắng bóng mà chưa có người thế chân.
Mong những bản dịch mới mẻ và đầy đủ hơn, sẽ đến bổ khuyết cho nó, nếu cần.
Tại Hà Nội, ngày 1 tháng 11 năm 1953.
Dịch Giả.
Nghe đoạn trên
Tải về máy
Nguồn : MeMaria.orgCác đề tài khác cùng chuyên mục:
+ Trả Lời Ðề Tài
kết quả từ 1 tới 10 trên 15
Ðề tài: Gương Chúa Giêsu
- 05-05-2007 11:31 PM #1
Gương Chúa Giêsu
thay đổi nội dung bởi: Anton.Thuan, 06-05-2007 lúc 07:07 PM
Ngài phải lớn lên, còn tôi phải nhỏ lại
- 05-05-2007 11:34 PM #2
Quyển 1: Những Nguyên Tắc
I. NOI GƯƠNG CHÚA VÀ KHINH CỦA THẾ TỤC
Con đường sáng
Lời Chúa Giêsu: “Ai theo Ta, người ấy không đi trong đường tối”. (1)
Lời ấy, Chúa dùng để khuyên nhủ ta bắt chước tính hạnh và hành vi Chúa, nếu ta muốn được sáng thật và thoát ly mọi tối tăm trong tâm hồn.
Bài học chính của ta sẽ là suy gẫm về tính hạnh Chúa Kitô vậy.
Tinh thần Chúa
Học thuyết Chúa Kitô trổi vượt trên học thuyết các thánh. Ai thấu nhập được tinh thần Chúa Giêsu, người ấy gặp được lương thực giấu ẩn trong đó.
Sở dĩ nhiều người nghe giảng Phúc Âm luôn mà vẫn không xúc động, là vì họ không có tinh thần Chúa Kitô.
Muốn hiểu tỏ và nếm thử thi vị của lời Chúa, cần phải tập sống đời sống của Chúa.
Cái thông giỏi của thế tục
Lý luận cao kỳ về Chúa Ba Ngôi có ích chi, một khi lòng đầy kiêu hãnh. Bạn lại vì đó mà mất lòng chính Chúa Ba Ngôi.
Không phải cứ lý luận cao mà nên được người lành người thánh, trái lại chỉ có đời sống đạo đức mới làm nên được bạn thiết của Chúa!
Thà biết sám hối còn hơn biết giải thích nghĩa sám hối là gì.
Thuộc lòng toàn pho Thánh Kinh và danh ngôn các triết gia, mà không có đức ái và ân nghĩa Chúa: tất cả cái đó có ăn thua gì!
“Phù hoa nối tiếp Phù hoa,
“Của đời hết thảy chỉ là Phù hoa” (2) trừ kính ái và phụng thờ một Chúa.
Khôn ngoan nhất là người biết cài đạp thế tục để tìm đến nước trời.
Của đời của chóng qua
Không gì phù phiếm bằng tích góp cho nhiều của mau qua và để hết lòng trí vào đó!
Không gì phù phiếm bằng ham hố danh vọng và ưa tìm ăn trên ngồi trốc!
Không có gì phù phiếm bằng bê tha nhục dục và đam mê những cái rút cục chỉ làm cho mình phải nghiêm phạt!
Không gì phù phiếm bằng thích sống lâu mà không cố gắng sống cho thánh thiện!
Không gì phù phiếm bằng chỉ để tâm đến của hiện tại mà không màng gì của tương lai!
Không gì phù phiếm bằng chỉ mải miết đuổi theo của mau qua mà không màng đến cái sẽ làm cho mình được vui sướng bất diệt!
Của vô hình
Hãy tâm niệm luôn lời này của Đấng Khôn ngoan: “Mắt không bao giờ xem no, tai không bao giờ nghe thỏa”. (3)
Bạn, Bạn hãy cố gắng giữ lòng khỏi quyến luyến của hữu hình và hãy chuyên lo tìm của vô hình.
Ai sống theo nhục dục, người ấy làm nhọ lương tâm mình và mất ơn Chúa.
SUY NIỆM
Con người sống ở đời chỉ có một việc tối cần là lo phần rỗi... nhưng không có phần rỗi ngoài Chúa Giêsu.
Tin tưởng ở lời Chúa, tùng phục huấn lệnh Chúa, bắt chước các nhân đức Chúa: đó là cái sống cao quí nhất.
Bê tha của cải, thú vui, chức quyền, mà lãng quên phần rỗi, thiết tưởng không còn thứ phù phiếm nào nguy hại bằng!
Chúa Giêsu! ích gì cho con, nếu con chỉ tìm biết những mầu nhiệm lớn lao về bản thân Chúa mà không lợi dụng được công nghiệp và ân nghĩa Chúa, không biết cái sống của Chúa và thực hành các nhân đức Chúa!
Ích gì cho con, nếu con chỉ nhắm mắt đuổi theo cái phù phiếm mà không chuyên lo phần rỗi con!
Xin giúp con nhận định rõ và cương quyết sống theo gương lành Chúa.
Nghe đoạn trên
Tải về máy
Nguồn : MeMaria.org và dongcong.net
thay đổi nội dung bởi: Anton.Thuan, 06-05-2007 lúc 06:56 PM
Ngài phải lớn lên, còn tôi phải nhỏ lại
- 06-05-2007 06:51 PM #3II. TỰ KHIÊM
Tính ham biết
Thường tình ai cũng muốn biết, nhưng biết mà không có lòng kính sợ Chúa: cái biết đó có ăn thua gì!
Một người quê mùa nghèo khó mà biết phụng thờ Chúa, còn giá trị hơn ngàn lần một triết gia kiêu kỳ, chỉ mải miết nghiên cứu các tầng trời vận chuyển mà không màng chi phần rỗi!
Người biết mình tỏ, sẽ tự khinh và không màng tiếng người đời ca tụng.
Thông làu thiên kinh vạn quyển mà không có đức Ái, tất cả những cái đó ích chi trước mặt Chúa là Đấng sẽ đoán xét mọi hành vi của mình!
Đừng tò mò
Bạn hãy hãm tính ham biết thái quá! Nó chỉ làm cho bạn chia trí và lầm lạc.
Người biết, tự nhiên muốn được người khác khâm phục và ca tụng là thông giỏi, nhưng có những cái biết không có ích mấy hay chẳng ích gì cho phần rỗi.
Nếu thế, chỉ cặm cụi với những cái khác mà không quan tâm đến cái giúp mình lo phần rỗi, còn gì điên rồ bằng?
Không phải chỉ cốt nói cho nhiều mà linh hồn no thỏa, trái lại chỉ có đời sống đạo hạnh mới làm được cho lòng yên tĩnh; chỉ có lương tâm trong sạch mới làm được cho ta yên vui trước mặt Chúa.
Đừng nghĩ mình hơn
Càng thông biết nhiều mà không lợi dụng được cái biết ấy để sống thánh thiện, càng phải đoán xét nặng.
Tài ba lỗi lạc đến đâu, đừng lấy đó làm cao làm kiêu: càng biết nhiều càng đáng lo ngại nhiều.
Bạn tưởng Bạn biết nhiều ư? Bạn nên nhớ, cái biết đó chẳng thấm đâu với những cái mà bạn chưa biết.
Thánh Phaolô bảo: “Bạn đừng có tự cao tự đại” (1) một hãy thú nhận cái dốt của mình đi.
Bạn đưa lý do nào mà dám tưởng mình hơn người, trong khi còn biết bao người thông thạo hơn và am tường luật Chúa hơn!
Bạn muốn biết cái gì giúp cho Bạn hơn ư! Bạn hãy mong được đời bỏ qua và không đếm xỉa đến.
Tự giác
Khoa học cao quí nhất mà cũng ích lợi nhất, chính là khoa học tự giác và tự khinh.
Không nghĩ hay cho mình và biết kính trọng người khác: đó là khôn ngoan và trọn hảo nhất.
Gặp người phạm tội công khai – dầu là một tội đại ác – Bạn cũng đừng vội căn cứ vào đó mà tưởng mình tốt hơn, vì Bạn không thể biết chắc Bạn sẽ đứng vững trong điều thiện được đến bao giờ.
Đành rằng ta ai cũng yếu đuối, nhưng Bạn nên tin chắc không ai yếu đuối hơn Bạn.
SUY NIỆM
Lời Thánh Kinh: “Những tư tưởng của người đời sẽ hết sức phù phiếm và hoàn toàn vô ích, nếu nó không giúp nhìn nhận và kính ái Chúa, giúp lãng quên và coi khinh chính mình”.
Lòng tin đơn sơ và linh động của một người chỉ biết tin – tin không mà cả, không do dự – tất cả những điều Chúa dạy tin và thực hành tất cả những điều Chúa dạy làm: lòng tin đó cao quí hơn tất cả khoa học đạo cũng như đời. Vì thiếu lòng tin đó, khoa học chỉ làm cho trí thêm kiêu, hồn thêm lạnh.
Lạy Chúa Cứu Chuộc khả ái! Xin chữa con khỏi bệnh tham biết thái quá và tính lười làm những việc phải làm cho được rỗi. Con có thể thành tâm học biết mà không ca tụng và kính mến Chúa sao được? Con có thể tự giác mà không tự khinh tự bỉ thế nào được!
Lạy Chúa! Sống thấp hèn không được người biết tới, sống ẩn dật với Chúa trong Đức Chúa Trời: cái sống đó cao quí nhường bao! Xin ban cho con và mọi người biết tôn trọng và thực hành được cái sống ấy.
Nghe bài trên
Tải về máy
Nguồn : MeMaria.org và dongcong.net
thay đổi nội dung bởi: Anton.Thuan, 06-05-2007 lúc 09:37 PM
Ngài phải lớn lên, còn tôi phải nhỏ lại
- 07-05-2007 12:09 PM #4III. HỌC THUYẾT CỦA CHÂN LÝ
Bài học chân lý
Phúc lớn cho người được Chân lý hiện thân dạy vẽ, không phải bằng hình bóng, không phải bằng lời lẽ mau qua, nhưng bằng chính bản tính mình.
Lý trí và giác quan ít nhìn sâu được vào sự vật, nên thường khi nó chỉ đánh lừa ta.
Tranh luận cao kiến về những vấn đề thắc mắc và bí nhiệm có ích chi! Ngày công phán, ta có phải đoán xét vì đã không biết những cái đó đâu?
Khinh thường những cái hữu ích và cần thiết để chỉ chuyên lo những cái có hại: như thế thiết tưởng không còn có cái dại nào bằng!
Rõ thực có mắt mà không trông thấy là thế!
Tiếng Thầy
Làm gì những cuộc tranh luận về giống và về thứ?
Ai được Ngôi Lời hằng sống nói với, người ấy thoát ly được ngàn ý rởm.
Tất cả mọi cái do Ngôi Lời mà có. Hết thảy tạo vật chứng minh về một Ngôi Lời: Mà Ngôi Lời chính là “nguyên ủy nói với lòng ta”. (1)
Không có Ngôi Lời, ai là người hiểu biết được sự vật cho tỏ, phán đoán được sự vật cho nhằm?
Ai được một Chúa là được tất cả. Ai qui định tất cả vào một mình Chúa và nhìn nhận mọi vật trong Chúa: người ấy sẽ được vững dạ và yên lòng.
Ôi! Chúa Trời chân lý! Xin làm cho con hợp nhất với Chúa trong một tình yêu bất diệt.
Con đọc đã mỏi, con nghe đã nhàm. Trong Chúa có tất cả mọi sự con ao ước khát vọng.
Trước nhan Chúa, tất cả các nhà bác học, tất cả các tạo vật hãy im đi để một mình Chúa nói với lòng con.
Vinh danh Chúa
Ai càng hồi tâm, càng thoát ly được sự vật bên ngoài, người ấy càng hiểu được nhiều, càng thấu đáo được những vấn đề sâu nhiệm mà không phải vất vả gì, vì chính Chúa sẽ ban thêm trí hiểu cho họ.
Một tâm hồn trong sạch đơn sơ và kiên nhẫn, dù giữa trăm công nghìn việc, họ cũng không sao lãng, vì việc gì họ cũng làm vì danh Chúa, và họ luôn luôn cố gắng đề phòng những đòi hỏi của lòng tự ái.
Còn gì làm bận lòng và ngăn trở Bạn bằng những cảm tình lố lăng của lòng Bạn?
Người nhân đức và trung thành với Chúa, bất cứ cái gì hoạt động ra ngoài họ cũng xếp đặt tự bên trong. Nhờ thế mà trong khi hành động, họ không hề bị lôi kéo theo một khuynh hướng xấu, trái lại họ xếp đặt tất cả theo luật lệ của lý trí.
Còn ai phải chiến đấu gay go bằng người chiến đấu để thắng chính mình?
Cái đáng ta lưu tâm nhất là chiến đấu với mình, chiến đấu để thắng mình và tiến bộ trong đường nhân đức.
Sống đạo đức
Tất cả mọi cái hoàn hảo trên đời đều có pha một vài khuyết điểm. Tất cả mọi điều ta nhận xét đều chưa sạch hẳn được cái hồ đồ.
Khiêm tốn tự biết mình: đó là đường chắc nhất đưa ta đến cùng Chúa hơn tất cả những phát minh kỳ lạ của khoa học.
Nói thế không phải có ý lên án khoa học hay bất cứ một kiến thức nào về sự vật, dầu là một kiến thức tầm thường nhất. Xét bản tính nó và theo chương trình an bài của Thiên Chúa, khoa học lúc nào cũng vẫn tốt, nhưng một lương tâm trong trắng và một đời sống đạo hạnh bao giờ cũng tốt hơn.
Nhưng đa số người đời chỉ chuyên lo học biết hơn là sống thánh thiện, vì thế họ đã lầm khốn nạn và không được ích gì, hay có cũng chẳng được mấy.
Chuyên trồng nhân đức
Chà! Giá họ cũng chuyên lo khu trừ thói hư và tu luyện nhân đức bằng tranh luận những vấn đề vô ích, thì giữa các dân tộc làm gì còn nhiều cái ác và gương xấu đến thế! Các dòng tu làm gì sa sút đến thế!
Chắc ngày công phán, Chúa không hỏi ta đã đọc sách nào mà chỉ hỏi đã làm gì? Chúa không hỏi có nói lợi khẩu không, mà chỉ hỏi đã sống thánh thiện thế nào?
Bạn xem: những giáo sư, những học giả bình sinh nức tiếng thông thái bây giờ đâu?
Địa vị họ xưa, bây giờ người khác đang giữ, nhưng chả biết những người này có nghĩ gì đến họ không?
Sinh thời xem chừng họ rất được lưu ý, nhưng giờ đây còn ai nhắc đến tên họ nữa đâu?
Thông thái thật
Trời! Vinh dự đời chóng qua biết mấy? Giá đời sống họ ăn nhịp được với học lực của họ thì những sách vở, những khoa học tốt biết chừng nào!
Biết bao người chỉ mải miết với những khoa học phù phiếm mà sao lãng việc phụng sự Chúa: Vì chỉ nghĩ đến làm lớn hơn học ở khiêm nhượng, mà họ đã tự tiêu diệt theo với những tư tưởng của họ.
Người lớn thật, là người có một lòng bác ái quảng đại!
Người lớn thật là người tự cho mình thấp bé và coi khinh danh vọng ở đời này.
"Người khôn thật, là người coi của đời như phân thổ để chỉ được một Chúa Giêsu Kitô." (2)
Sau cùng, người thông thái thật, là người biết tuân theo ý Chúa và từ bỏ ý riêng.
SUY NIỆM
Có hai thứ khoa học: khoa học Thiên Chúa và khoa học nhân loại, nhưng chỉ có một chân lý.
Khoa học Thiên Chúa cũng bất di dịch như Thiên Chúa, còn khoa học nhân loại cũng hay thay đổi như nhân loại .
Khoa học Thiên Chúa là chính ánh sáng của Ngài, của chân lý thuần túy mà Ngôi Hai đã đem xuống! Ngài ban cho hết thảy nhưng ban cho những ai có tâm hồn khiêm nhượng.
Là con đẻ của nhân loại, khoa học nhân loại mơn trớn tính tò mò, nuôi tính kiêu hãnh, gieo lầm tưởng và mê hoặc mà không đánh động và sửa đổi được tâm hồn.
Học chân lý không phải để biết cho bằng để thực hành.
Lời hằng sống là lời Chúa nói với lòng hơn là với trí.
Biết nhiều điều cần để được rỗi và thực hành: đó là tất cả khoa học của một người giáo hữu.
Lạy Chúa, Chúa đã dạy: Không phải những ai thưa: “Lạy Chúa, lạy Chúa” mà được vào Thiên đàng, mà chỉ ai làm theo ý Đức Chúa Cha và sống theo đức Tin mới được rỗi.
Con hối tiếc vì đã biết và nói nhiều về chân lý mà chỉ làm được rất ít để cứu lấy mình.
Xin Chúa ban thêm cho con một tinh thần đạo đức một tâm hồn đạo đức và một đời sống đạo đức. Xin cho con lánh xa thế tục và chỉ tìm một Chúa là chân lý tuyệt đối và là trót hy vọng của con.
Tải về máy
Nguồn : MeMaria.org và dongcong.net
Ngài phải lớn lên, còn tôi phải nhỏ lại
- 08-05-2007 05:11 PM #5IV. HÀNH ĐỘNG CHO KHÔN
Đắn đo
Đừng bạ tin mọi lời người nói cũng như mọi ý mình nghĩ. Nhưng mọi cái, phải khôn ngoan, thận trọng đắn đo xem có hợp thần ý Chúa không?
Trời! Ta yếu hèn quá! Cái xấu của người khác, ta thường dễ tin, dễ nói hơn là cái hay, cái tốt của họ.
Những người hoàn thiện, họ không bạ ai nói gì cũng tin, vì họ đã biết cái yếu hèn của con người tự nhiên hướng về điều ác và dễ lỗi lầm trong lời nói.
Cái khôn ngoan của nhân đức
Đừng hành động hấp tấp, cũng đừng cố chấp theo ý riêng: thế mới thật là khôn.
Đừng bạ ai nói cũng tin, đừng bạ tin gì cũng vội đem học lại với người khác: thế mới thực là khôn.
Bạn hãy học hỏi những người khôn ngoan và có lương tâm.
Thà học với người khôn ngoan từng trải còn hơn theo ý riêng.
Đời sống thánh thiện làm cho người khôn cái khôn của Chúa và cho người ta một bài học kinh nghiệm vĩ đại.
Càng khiêm tốn và tùng phục ý Chúa, càng khôn ngoan và bình an trong hành động.
SUY NIỆM
Muốn hành động cho khôn, nên lấy hai điểm này làm mẹo mực:
Đừng bạ ai nói cũng tin, bạ nghĩ gì cũng cho là phải, trái lại phải dẹp lòng tự ái và tình dục mà chỉ sẵn sàng chờ đợi thần ý Chúa.
Đừng cậy tài giỏi, thông thạo, nhưng phải đơn sơ và thành thực đón nhận ý kiến của người khác.
Những vị cao niên, những người kinh nghiệm chính là những cái mốc vững chắc cho bước đường của ta.
Lạy Chúa! Chúa đã tự đặt mình làm mẫu gương hành động cho con, Chúa lại dạy con phải “khôn như con rắn và đơn sơ như bồ câu”. Xin Chúa giúp con noi sát gương Chúa và thực hành được như lời Chúa răn dạy.
Tải về máy
Nguồn : MeMaria.org và dongcong.net
Ngài phải lớn lên, còn tôi phải nhỏ lại
- 09-05-2007 08:41 AM #6V. ĐỌC THÁNH KINH
Bài học khôn
Phải tìm chân lý chứ đừng tìm lợi khẩu trong Thánh Kinh.
Đọc Thánh Kinh, phải đọc với chính tinh thần của tác giả.
Phải tìm lợi ích thiêng liêng hơn là tìm lời lẽ văn hoa chải chuốt.
Ta phải chuộng đọc cả những cuốn đạo đức đơn sơ, cũng như những cuốn cao sâu mầu nhiệm.
Đừng bận tâm đến thân thế, học lực của tác giả: hãy đọc vì lòng mến chân lý thuần túy.
Cũng không cần tra vấn câu nọ, câu kia, của tác giả nào, một hãy để ý xem tác giả đã nói những gì.
Giọng nói của Chúa
“Người đời qua đi, nhưng đức tín trung của Chúa sẽ muôn đời tồn tại”. (1)
Chúa nói với ta bằng nhiều cách khác nhau và bằng những người cũng khác nhau. (2)
Thường tính tò mò rất có hại cho ta trong lúc đọc Thánh Kinh. Nó làm cho ta muốn hiểu thấu và bình luận những cái đáng lý chỉ nên bỏ qua.
Nếu muốn được iùch khi đọc Thánh Kinh, Bạn hãy đọc cho khiêm tốn, đơn thành và tin tưởng, mà đừng bao giờ đọc để mong được tiếng thông giỏi.
Hãy bàn hỏi những người sống thánh thiện và im lặng nghe họ trả lời. Cũng đừng coi thường câu nói của những người cao niên: không phải vô tình mà họ mở miệng nói ra đâu.
SUY NIỆM
Đọc Thánh Kinh cũng như các sách đạo đức, không bao giờ nên đọc vì tò mò: để tìm lợi khẩu, khoa học, văn chương. Những sách đó không viết vì mục đích ấy.
Muốn lĩnh hội được ý nghĩa những sách đó, phải đọc cho:
– khiêm nhượng: vì Chúa Thánh Thần chỉ dạy những bí nhiệm cho người khiêm.
– đơn sơ: vì ánh sáng Chúa soi bao giờ cũng tự đủ cho mỗi người.
– tin tưởng: dầu ta không hiểu thấu, lời Chúa bao giờ cũng đáng kính phục.
Lạy Cha! Con đội ơn Cha vì đã giấu những cái đó với người khôn ngoan, thông thái mà chỉ tỏ ra cho trẻ nhỏ và người đơn sơ khiêm nhượng. Xin Chúa dạy con biết sống thánh thiện theo gương Chúa
nghe bài đoạn trên
Tải về máy
Nguồn : MeMaria.org và dongcong.net
Ngài phải lớn lên, còn tôi phải nhỏ lại
- 10-05-2007 04:29 PM #7VI. TÌNH DỤC
Lố lăng sinh hỗn loạn
Mỗi lần người ta ao ước một cái gì lố lăng là y như kỳ sinh rối lòng rối trí.
Người kiêu hãnh và hà tiện không bao giờ được yên nghỉ. Người nghèo khó và khiêm nhượng trong lòng lúc nào cũng yên hàn thư thái.
Người chưa chết hẳn cho mình, dễ bị cám dỗ và sa ngã trong những dịp rất nhỏ nhen và tầm thường.
Ai bạc nhược tinh thần, ai còn quá “xác thịt” và hay chiều theo giác quan, người ấy chả dễ bỏ hẳn được những ước muốn trần tục.
Vì thế họ thường khổ tâm khi phải bỏ nó và buồn giận khi bị người khác trái ý.
Bình an thực
Giả thử có đạt điều mong ước, họ lại bị lương tâm cắn rứt, xâu xé vì đã đi theo tình dục, là cái không đem lại bình an thực cho lòng họ.
Vậy, chính nhờ cách chống tình dục – chứ không phải nô lệ cho tình dục – mà người ta tìm được bình an thực cho tâm hồn.
Thứ bình an ấy không ở trong lòng người “xác thịt”, người sống theo ngoại cảm, mà ở chính trong lòng người đạo đức và tinh thần.
SUY NIỆM
Không kể ơn Chúa, tâm hồn bình an là quí nhất.
Nhưng bình an không ở chung với tình dục. Muốn được bình an, cần phải chiến đấu và đào thải mọi tình dục mạnh nhất trong ta. Nó là nguyên nhân phát sinh mọi xao xuyến của lòng.
Trong cuộc chiến này ta phải can đảm, cương quyết tìm và đánh thẳng vào tình dục mạnh nhất trong ta. Nó là tướng. Hạ thủ được nó, tàn quân sẽ tan rã và bình an sẽ phục hồi mau chóng.
Nhưng:
Lạy Chúa, ai sẽ ban cho con sức mạnh để dám nắm chắc phần thắng lợi trong cuộc chiến gay go này! Vì địch thù con vừa đông vừa mạnh mà con lại hèn yếu vô tài!... Chỉ có Chúa, lạy Chúa! Vậy xin Chúa thương ban cho con ơn can đảm, cương quyết để chiến đấu cho đến cùng, vì chỉ có người thắng trận mới đáng công.
Nghe đoạn trên
Tải về máy
Ngài phải lớn lên, còn tôi phải nhỏ lại
- 16-05-2007 07:50 AM #8VII. TRÁNH PHÙ PHIẾM VÀ KIÊU NGẠO

Tín nhiệm vào Chúa
Không ai khờ dại bằng người đặt trót tin tưởng ở người đời hay ở bất cứ một tạo vật nào.
Đừng xấu hổ khi phải giúp đỡ người khác vì lòng mến Chúa.
Đừng xấu hổ khi thấy mình nghèo túng ở đời này.
Đừng cậy ở sức riêng, một hãy tín nhiệm vào Chúa.
Hãy cứ làm vừa sức rồi Chúa sẽ giúp cho thiện chí của Bạn.
Đừng cậy học lực mình, cũng đừng cậy sức mạnh của bất cứ ai khác. Bạn hãy cậy vào Chúa là Đấng yêu người khiêm tốn và hạ người kiêu ngạo xuống.
Đừng khoe của đời
Đừng khoe mình lắm của, cũng đừng cậy mình lắm bạn thế lực; hãy tự hào trong Chúa là Đấng sẽ ban cho Bạn mọi cái và, – hơn mọi cái, – còn muốn ban chính mình cho Bạn.
Đừng cậy sức khỏe, đừng khoe sắc đẹp. Một cơn bệnh xoàng cũng đủ làm tiêu ma hết.
Đừng tự đắc vì tài cán, vì khôn ngoan, không vậy sẽ mất lòng Chúa là nguồn mạch mọi cái hay cái tốt tự nhiên của Bạn.
Học khiêm tốn
Đừng nghĩ mình hơn ai, không vậy Chúa thấu suốt lòng mọi người, sẽ kể Bạn là người xấu nhất.
Đừng hãnh diện vì những việc thiện đã làm, vì lý đoán của Chúa có phải như lý đoán người đời đâu! Có khi cái người đời công nhận Chúa lại đánh phi đấy.
Bạn có đức ư? Hãy tin rằng người khác còn có đức hơn bạn. Có thế Bạn mới có thể khiêm tốn luôn được.
Có hạ mình dưới người khác, Bạn cũng chẳng thiệt gì. Còn như chuộng mình hơn người khác – dầu một người mà thôi – cũng tai hại lắm đấy.
Người khiêm nhượng lúc nào cũng bình an. Còn lòng trí người kiêu, lúc nào cũng luôn ghen hờn, giận oán.
SUY NIỆM
Hãy tin tưởng ở Chúa, ở một mình Chúa, vì Chúa là Đấng không hề lay chuyển.
Còn gì yếu hèn, còn gì thay đổi, còn gì lay chuyển bằng người, vì kỷ phần của người là lầm lạc, là xấu bụng, là dối trá!
Khiêm nhượng là nhận định được địa vị chính yếu và thiết thực của mình.
Kiêu ngạo là một thứ cách mạng phá hủy trật tự thiên nhiên và tự hủy hoại cả chính mình.
Lạy Chúa, Chúa ghét dơ những người kiêu ngạo và yêu thương nâng đỡ người khiêm nhượng. Xin Chúa sửa tánh kiêu ngạo trong con và ban cho con ơn khiêm nhượng thật trong lòng để con đến gần Chúa và đáng Chúa yêu.
Nghe đoạn trên
Tải về máy
thay đổi nội dung bởi: Anton.Thuan, 16-05-2007 lúc 08:02 AM
Ngài phải lớn lên, còn tôi phải nhỏ lại
- 21-05-2007 07:40 AM #9VIII. ĐỪNG SUỒNG SÃ QUÁ
Chọn bạn mà chơi
“Đừng bạ ai cũng thổ lộ tâm tình với”. (1) Việc bạn, bạn hãy đem bàn với những người khôn ngoan và kính sợ Chúa.
Đừng năng đi lại với những thanh niên và những người thế tục.
Đừng nịnh người giầu cũng đừng tìm dịp tới lui người quyền quí.
Hãy quen thân với những người khiêm nhượng, đơn sơ, với những người sống một đời sống đạo hạnh, ngay thẳng và hãy chỉ nói, chỉ bàn những truyện hữu ích.
Đừng quen thân với một phụ nữ nào. Tất cả những phụ nữ nhân đức, bạn hãy phú thác cho Chúa.
Hãy ước mong kết thân với một mình Chúa và các Thiên thần và hãy tránh đừng để người đời biết đến Bạn.
Bác ái
Phải bác ái đối với mọi người, nhưng đừng vì đấy mà suồng sã với mọi người.
Có lúc còn xa thì khen lấy khen để, mà vừa giáp mặt đã ghét cay ghét đắng.
Có lúc ta nghĩ kết thân với người khác, như thế là vừa ý họ lắm, nhưng ngờ đâu, chính lúc ấy lại là lúc họ bắt đầu chán ta, vì gần ta, họ đã khám phá ra những khuyết điểm của ta.
SUY NIỆM
Sống trong xã hội cần phải có tình... Nhưng tâm tình đó không bao giờ nên thái quá đến nỗi thành suồng sã!
Để đề phòng, tác giả khuyên ta:
– Đừng quá dễ tin, bạ gặp ai cũng thổ lộ tâm tình.
– Đừng quen thân với những thanh niên thế tục và người quyền quí giầu sang.
– Với nữ giới càng phải hết sức dè dặt.
Chỉ có một tình yêu không bao giờ có thể đi quá mà chúng ta không thể không có: tình yêu Thiên Chúa.
Lạy Chúa Giêsu! Xin giúp con mến Chúa hơn yêu cha mẹ con, bạn hữu con, và hơn chính bản thân con. Xin cho con mến Chúa trong Chúa và vì Chúa, bằng một tình yêu không nề quản và không biết nhượng bộ trước bất cứ một chướng ngại nào.
------------------
1. Eccl. VIII, 22
Nghe đoạn trên
Tải về máy
thay đổi nội dung bởi: Anton.Thuan, 21-05-2007 lúc 07:43 AM
Ngài phải lớn lên, còn tôi phải nhỏ lại
- 23-05-2007 01:51 PM #10
IX. VÂNG LỜI VÀ TÙNG PHỤC
Thong dong thực
Sống trong đức vâng lời, có một Bề trên để tùy phục và không phải làm chủ việc mình; đó là đại ích đấy.
Vâng lời còn chắc chắn hơn cai trị ngàn vạn lần.
Nhiều người vâng lời vì bất đắc dĩ hơn là vì yêu mến: những người ấy khổ tâm và hay kêu ca lắm! Bao lâu họ chưa biết thực tâm phục tùng vì lòng mến Chúa, lòng trí họ sẽ không được thong dong thực.
Dầu đi đâu, ở đâu, bạn cũng sẽ không được yên trí, bao lâu bạn chưa biết khiêm nhường phục tùng một Đấng Bề trên.
Nhiều nguời lầm hết chỗ nói vì họ tưởng ở nơi này, đi chỗ nọ họ sẽ được dễ chịu hơn.
Sẵn sàng nhượng bộ
Tự nhiên ai cũng thích làm theo ý riêng, ai cũng thịnh tình với người hợp ý mình hơn.
Nhưng nếu ta muốn Chúa ở với ta, đôi khi ta cũng cần phải bỏ ý riêng để bảo vệ lấy An Bình.
Làm gì có ai thông thạo, hiểu thấu được tất cả sự vật. Nếu thế, Bạn đừng quá yên trí rằng mình sáng suốt, một hãy vui nhận ý kiến người khác.
Ý bạn hay ư? Vì lòng mến Chúa, Bạn cũng cứ bỏ nó đi để theo ý người khác, như thế trong đường nhân đức, Bạn sẽ tiến được xa lắm đấy.
Ta thường nghe nói: chịu nghe và theo lời bàn của người khác còn chắc chắn hơn.
Cũng có trường hợp, ý kiến đôi bên cùng phải cả, nhưng nếu cứ cố chấp không chịu theo ý người khác khi lý trí hay hoàn cảnh bắt buộc; đó là một triệu chứng kiêu hãnh và điên gàn.
SUY NIỆM
Phúc lớn cho người biết tùng phục một Chúa trong bản thân các Đấng Bề trên thay mặt Chúa. Và người biết kiên nhẫn thực hành đức vâng lời, có công lớn chừng nào! Đó là một hy sinh liên lỉ và kính ái hoàn toàn nhất.
Chính đức vâng lời là giá trị, là vinh dự, là công phúc của đời sống công giáo, nhất là đời sống tu trì, vì nó làm cho Chúa trở nên Thầy tuyệt đối và sở chủ lòng ta.
Nhưng cho được thế, cần lý trí, tâm hồn và hành động phải cộng tác vào việc thực hiện đức vâng lời; lý trí công nhận, tâm hồn yêu mến, làm cho nhanh nhẹn, quảng đại và bền bỉ.
Lạy Chúa cứu chuộc con! Tài nào thấy Chúa hy sinh quyền cả một Chúa Trời để vâng lời mà con không yêu thích và thực hành đức vâng lời được.
Tài nào thấy Chúa 30 năm trường vâng lời Đức Mẹ và Thánh Giuse trong hết mọi việc, mà con không thành tâm theo trọn những điều Chúa soi cho con trong lề luật và trong các Đấng Bề trên?
Thấy Chúa vâng lời cả đến bọn đao phủ khi chúng đặt Chúa nằm trên Thánh giá mà con phản kháng và kêu ca khi phải vâng lời được sao!
Lạy Chúa Giêsu! Xin cho con biết thành tâm vâng lời để noi gương Chúa và để thực hiện thánh ý Chúa trong mọi nơi và mọi lúc.
Nghe đoạn trên
Tải về máy
Ngài phải lớn lên, còn tôi phải nhỏ lại
Thông tin truy cập chủ đề này
Users Browsing this Thread
Hiện tại đang có 1 người cùng đọc bài viết này (0 thành viên và 1 khách)




Trả lời ngay kèm theo trích dẫn này