Đây là cuộc đời Thánh Gioan Bosco đươc in trong "Gương Thánh Nhân"
của tác giả Gioan Baotixita Hồ Đắc Hóa
Gioan Bosco CHÀO ĐỜI
Gia đình Bosco quê ở thôn Becchi, cách thị xã Turin độ 20 km, thuộc tỉnh Piémont ở miền bắc nước Ý- đại –lợi
Ông Bosco là một nông dân chuyên làm mướn cho điền chủ, ông siêng năng cần mẫn, và là người đạo đức sốt sắng lắm. Do cuộc hôn nhân đầu tiên, ông được một cậu con trai tên là Antoine. Bà Bosco qua đời lúc Antoine còn bé bỏng, nên ông Bosco phải nghĩ đến việc tục huyền để có người trong ngó ngoài, và nuôi nấng con thơ.
Ngày 16.08.1815, Gioan Bosco chào đời; và hôm sau thì lãnh bí tích Rửa tội tại nhà thờ Giáo xứ Châteauneuf. Thời gian sau, bà Magarita sinh thêm được một trai nữa là Joseph. Từ đây, gia đình tuy nghèo nàn song cũng cơm lành canh ngon, cảnh gia đạo củng vui vẻ, duy chỉ có Antoine đôi khi cũng hung hăng với hai em trai của mình; Ở đời, cảnh cùng cha khác mẹ cũng hay sinh ra rắc rối là lẽ thường; ấy cũng do mặc cảm mà ra, mặc dầu ông bà Bosco vẫn một long thương yêu ba đứa con của mình.
Tuy vậy, ông bà quý Gioan hơn, vì Gioan khỏe mạnh, đầy sinh lực, luôn luôn vui vẻ, không hề càu nhàu; đôi mắt thích để ý quan sát tất cả mọi cái, rồi nhớ rất kỹ. Từ bá bỏng, Gioan đã biết làm dấu Thánh giá.
MỒ CÔI CHA
Tai họa không ngờ đã xảy đến cho gia đình Bosco. Nguyên do cũng vì lương tâm nghề nghiệp mà ông Bosco thọ bệnh.
Hôm ấy, ông Bosco từ ngoài đồng về, mồ hôi nhễ nhại, mà điền chủ sai ông Bosco xuống hầm rượu để xếp chai. Không muốn cho điền chủ chờ đợi mình, ông Bosco không kịp thay áo xuống hầm rượu bắt tay vào việc, nên bị cảm lạnh mà sưng phổi. Thưở ấy, y dược chưa phát minh được các thứ thuốc men linh nghiệm như thời nay, nên sau đó mấy ngày ông qua đời, ngày 17.5.1817, hưởng dương 34 tuổi mà thôi, sau khi lãnh nhận các phép Bí tích của Hội thánh , để lại ba đứa con mồ côi cha. Trong cơn hấp hối, ông còn được tỉnh táo khuyên vợ con rằng: “ Dù có thế nào chăng nữa, em và các con hãy vững tin vào Thiên Chúa”. Nói xong, linh hồn lìa khỏi xác. Gioan chưa tròn hai tuổi, song biến cố này đã in sâu vào tâm trí của Gioan. Gioan chẳng muốn rời khỏi bố. Bà Magarita lòng xót xa gọi con:
- Gioan oi ! Con ra đây với mẹ !
Gioan đáp :
- Nếu bố không ra theo thì con quyết ở lại đây.
Bà Magarita :
- Nhưng con ơi ! Ở trên cõi đời này con không còn có bố nữa.
Nói xong, bà Magarita nắm tay con kéo ra khỏi phòng
(còn tiếp)Các đề tài khác cùng chuyên mục:
- 101 giai thoại các thánh
- Thánh Gioan de Britô với con tim rạo rực chí...
- Các Chân phước tử đạo giữa các anh em ly...
- Thánh Phanxicô Xavier: Nhà Truyền giáo nhiệt...
- Thánh Gioan Berchmans: Người môn đệ nhỏ bé...
- Chân phước Micae Pro, linh mục tử đạo (lễ...
- Thánh Rôcô Gonzalez và các bạn tử đạo tại...
- Đức Thánh Cha tôn phong 7 hiển thánh...
- Thánh Phaolô Thánh Giá (19/10) Saint Paul of...
- Thánh Kateri Tekakwitha – Bông huệ của dân...
+ Trả Lời Ðề Tài
kết quả từ 21 tới 22 trên 22
Ðề tài: Cuộc Đời Thánh Gioan Bosco
- 08-05-2007 10:59 PM #1
Thánh Gioan Bosco
thay đổi nội dung bởi: Anton.Thuan, 12-07-2007 lúc 07:22 PM
Ngài phải lớn lên, còn tôi phải nhỏ lại
-
Anton.Thuan, Bạn nhận được lời cám ơn cho bài viết này
bichlan0206 (28-01-2010)
- 28-08-2007 03:29 PM #21XÂY DỰNG THÁNH ĐƯỜNG
Công việc của dòng Salêsiô đa đoan như vậy, song cha Bosco cũng phải nghĩ đến xây dựng nhiều thánh đường. Đầu tiên, ngài phải xây nhà thờ kính thánh Phaxicô Salêsiô, để thay cho nguyện đường Pinardi đã hóa ra quá chật hẹp. Về sau, nhà thờ kính thánh Phanxicô cũng chẳng đủ chỗ cho giáo dân đông đảo chạy đến cùng thánh nhân. Vậy là ngài phải xây dựng Vương cung thánh đường kính Đức Bà Hằng Cứu Giúp. Xúc tiến công việc lớn lao này, mà ngài chỉ có 8 xu mà thôi, song Ngài luôn luôn vững long trông cậy Mẹ Maria một cách tuyệt đối, nên Mẹ đáp ứng nhãn tiền, vì tiền dâng cúng tuôn đến một cách bất ngờ; những người đã được hưởng hồng ân đều trở thành ân nhân ngày càng đông, công trình hoàn tất vào tháng 6.1868. Đức Tổng Giám Mục làm phép Vương Cung vĩ đại và đẹp đẻ nầy. trên chop đỉnh mái tròn, cha Bosco đặt tượng Đức Mẹ Maria theo kiểu mẫu mà ngài đả thấy trong giấc mộng cách đây 20 năm về trước; ngài có ý dành viên đá cuối cùng do tay một em bé tên là Emmanuel Fassti đặt vào. Ngài với Emmanuel cug2 trèo lên tới đỉnh mái giữa tiếng hoan hô nhiệt liệt của dân chúng đông đảo tập trung ở sân Vương cung Thánh đường. Na7m 1945, giữa Đệ nhị thế chiến, Vương cung Thánh đường không hề bị hư hỏng mặc dù bom đạn do phi cơ đôi bên dội xuống như mưa rào. Đấy chẳng phải là một phép lạ ư?
Năm 1882, ngài hoàn thành được thánh đường Gioan tong đò thánh sử tại khu lao động gồm toàn dân thợ thuyền lao động nghèo nàn.
Đức Giáo Hoàng Léo XIII ước ao xây cất tại Rôma một thánh đường kính rất thánh Trái Tim Đức Chúa Giêsu nên ngài nhờ đến cha Bosco. Cong trình nầy cũng vĩ đại và khó khăn lắm. Cha Bosco phần thì đã già, phần thì hay đau ốm; về kinh phía ha7ng2 tháng, phải có khoảng nữa triệu francs Pháp theo thời giá. Khi cong trình sắp hoàn thành thì hết tiền. Cha Bosco không biết xin ai. Nếu bất thần ngưng công tác thì thợ thuyền và công nhân phải thất nghiệp. Bấy giờ, cha Bosco nghĩ và hướng về nước Pháp. Mặc cho tuổi đã quá thất tuần, mặc cho mắt đã mờ, đi đứng phải chống gậy, hoặc có người dìu, nhưng ngài linh cảm có sức thiêng thúc dục lên đường sang Pháp, là một quốc gia mà ngài mộ mến, mà cũng là một nước mà danh ngài cũng lừng lẫy, qua các công tác do ngài chủ trương và các phép lạ mà ngài đã làm. Bởi vậy, đến đâu ngài cũng được đón tiếp nồng hậu; người ta tranh nhau để được trực tiếp dâng cúng tiền bạc, để xin ngài cầu nguyện cho và để được nghe lời ngài khuyến khích ủi an.
Trong cuộc hành trình quyên góp tiền bạn cho công tác, ngài cũng gặp thử thách.
Số là, ngày kia, tại Nice, ngài băng qua song Paillon, bị nước lụt dâng lên, ngài trược chân té xuống nước nên cả người bị ướt; ngài chỉ mang có chiếc áo chùng thâm mà thôi, vả lại, các tu sị Salêsiô ở Nice đón tiếp tại viện mồ côi St.Pierre cũng nghèo nàn như ngài, nên ngài đành lên giường nằm để tiếp khách khứa đông đảo đến thăm ngài.
Tại Toulon, ngài tạm ngụ tại nhà Hầu Tước Colle. Đứa con trai của hầu tước đã qua đời cách thánh thiện từ vài năm nay, và năng hiện về để chab iết những điều Chúa truyền dạy.
Tại Marseille, nơi ngài tạm trú, thiên hạ đưa bệnh nhân đến gặp ngài và hầu hết được lanh bệnh mà trở về nhà.
Tại Lyon, ngài ở lại 10 ngày, ngài kính viếng đức Bà Fourvière. Dân chúng tụ tập cả bên trong lẫn tiền đường Vương Cung Thánh đường này, vì họ ao ước khát khao thấy được ngài mà họ nói rằng: “Người của Thiên Chúa”. Ngài dâng thánh lễ và cậu bé Jean Courtois xin được giúp lễ ngài, vì cậu được ngài chữa lành bệnh tê liệt cho cậu ta.
Năm 1883, ngài đi Paris hai chuyến: Chuyến thứ nhất từ 18.4 đến 53.5.1883 chuyến thứ nhì từ 16.5 đến 26.5.1883. Ngài đã tiếp hang ngàn người, đã diễn thuyết nhiều lần và đâ đâu, người ta cũng bày tỏ tâm hồn và đời sống thiêng liện của mình, để được lãnh nhận những lời chỉ giáo rành mạch vì hầu như ngài đọc được mọi uẩn khúc trong tâm hồn của người đối htoai5. Ngài cũng có làm nhiều phép lạ làm cho báo chí không ngớt ca ngợi. Hễ ngài đến thánh đường nào hay nhà tư nhân nào, thì thiên hạ đua nhau đến dâng cúng tiền bạc, để ngài xử dụng vào các công trình lớn lao của ngài. Những thánh đường rộng lớn như thánh đường Sainte Madeleine và Saint Sulpice mà không có chổ chên chân.
Hôm nọ, ngài đến thăm nhà xuất bản sách là ông Jossé, ở số 31, rue de Sèvres gần nhà hang Bon Marché. Khi biết ngài hiện diện ở đấy, thì ôi thôi, thiên hạ chiếm cả nhà sách, rồi đường đi đen nghịt cả người; thánh nhân lên xe, song xe không tiến được, rồi người ta hô hào: “Xin cha Bosco ban phép lành cho chúng ôti !”. Ngài đứng trên xe đáp lại: “Vâng! Thưa các bạn than mến, tôi ban phép cho các bạn và qua các bạn, tôi ban phép lành cho nước Pháp”.
Hôm ngài đến viện mồ côi Auteuil để thăm linh mục Roussel là bạn thân, thì có một cụ già đến xin gặp. Ban đầu, cụ giấu tên mình,và cụ tuyên ố là không tin gì hết, và trong lòng vẫn lưỡng lự chưa dứt khoát. Cha Bosco niềm nở tiếp khác. Vài hôm sau, ông cụ lại đến với ngài và nói với ngài: “Lần này tôi tin linh hồn chẳng hay chết. tôi tin vào thiên Chúa”. Người ta đồn với nhau rằng ông già ấy là đại va7n hào Victor Hugo.
Tại Pháp, ngài còn đi thăm Lille, Amiens, Versailles, Dijon. Đâu đâu cũng dành cho ngài sự đón tiếp nồng hậu. Ngài trở về Turin thì đã thấm mệt. Song, vài tuần sau đó, thì ngài phải sang Áo quốc, do lời mời khẩn khoản của hầu tước Chambord. Sau đó, sức khỏe của ngài khá lại đôi chút; đến năm sau thì ngài đi thăm nước Tây Ban Nha.
Ngài phải lớn lên, còn tôi phải nhỏ lại
- 28-08-2007 03:30 PM #22VỀ THIÊN CUNG LẢNH THƯỞNG
Với tiền bạc do người ta dâng cúng trong dịp ngài đi thăm đó đây, cha Bosco hoàn thành được mọi công trình xây dựng thánh đường thì ngài cũng kiệt sức.
Cuối năm 1887, ngài liệt giường, song vẫn sẵn lòng tiếp khác khứa đủ mọi tầng lớp trong xã hội tấp nập viếng thăm ngài, vì họ cho rằng ngài là thánh nhân. Lời cuối cùng ngài trối lại là: “ Xin nói lại với tất cả con cái của tôi biết là tôi chờ chúng ở trên Thiên Đàng. Xin khuyên bảo chúng nó phải tôn sung mình Thánh Chúa và sung kính Đức Mẹ Maria. Được như vậy, chúng nó chẳng có gì mà phải sợ”.
Ngày 29.1.1888, lễ Thánh Phanxicô Salêsiô thì ngài hấp hối; ngài chọn cha Rua để kế vị, rồi linh hồn nhẹ nhàng rời khỏi xác lúc 4 giờ sang ngày 31.1.1888.
Đám tang cử hành tại vương cung Thánh đường đức Bà Hằng Cứu Giúp, có rất đông đảo người tham dự. Thật là một đại tang cho nước Ý đại lợi, và cũng là đại tang cho cả nước đã được phước đón nhận các tu sĩ Salêsiô; đâu đâu cũng cầu nguyện cùng thánh nhân và phép lạ ngày càng nhiều, cho nên vụ xin phong thánh cho cha Bosco được tiến hành rất nhanh.
Hết.
Ngài phải lớn lên, còn tôi phải nhỏ lại
Thông tin truy cập chủ đề này
Users Browsing this Thread
Hiện tại đang có 1 người cùng đọc bài viết này (0 thành viên và 1 khách)




Trả lời ngay kèm theo trích dẫn này