+ Trả Lời Ðề Tài
Trang 1 trong 2 1 2 Cuối cùngCuối cùng
kết quả từ 1 tới 10 trên 14
  1. #1
    Tên thật:
    Nguyen Duc Thanh
    Tên Thánh:
    Cosma - Maria
    Gia nhập
    06-08-2011
    Nơi cư ngụ
    Gp. Tp. HCM
    Tuổi
    50
    Bài gởi
    3,911
    Cám ơn
    12,458
    Được cảm ơn: 9,093 (3,746)
    Điểm
    5

    Được gì, còn gì, mất gì...?!?

    Cuộc sống vẫn là một chuỗi chọn lựa trong tự do, có thể vì mải mê loài người không kịp nhận ra được gì, còn gì, mất gì...

    Cho tới một lúc nào đó, vang lên những tiếng thở dài, những lời oán trách...

    Có thể lúc ấy sẽ muộn màng với người này, cũng có thể lúc ấy còn sớm với người kia...

    Nhưng trên hết, vẫn là chọn lựa khi còn có thể ?!?


    Thanhn - 03.06.2012



    Tôi đánh mất tôi....

    Tôi sinh ra vốn tay không, trần trụi

    Một ngày nào tôi tay trắng ra đi
    Của cải trần gian khi ấy ích gì?
    Càng giầu có tôi càng đau lòng lắm!


    Lúc tuổi trẻ - Tôi chất thuyền thật khẳm
    Bởi tiện tằn - Tôi chắt bóp từng xu
    Nhưng rồi rong chơi - Tôi đã chu du
    Khắp biển rộng sông dài - Âu Á Mỹ!

    Cuộc sống của tôi toàn là vị kỷ
    Tôi thừa dư nhưng tích của làm giầu
    Người nghèo bần tôi có nhớ gì đâu
    Tôi không giúp, không hề cho một cắc!

    Những của cải dù trong kho rất chắc
    Nhưng một ngày rồi chúng cũng ra đi
    Chứng khoán tiêu, nhà cửa xuống bởi vì
    Cả hoàn cầu nạn suy trầm kinh tế!

    Cuộc đời tôi rồi trở nên tồi tệ
    Lại tuổi già tôi đau ốm luôn luôn
    Ngẩng nhìn trời đôi dòng lệ rơi tuôn
    Tôi đã sống xa hoa và ích kỷ!

    Rồi nay mai lìa đời tôi tự huỷ
    Những gì là đáng lẽ giúp cho tôi
    Quá tham lam tôi đã sống tệ tồi
    Đã phí uổng cả kiếp người hoa gấm!

    Đã bao lần nghe lời Ngài thương nhắn
    - Con hỡi con, hãy kính Chúa, yêu người
    Của đời sau, con cất ở trên trời
    Là giúp đỡ, ủi an người cùng khổ!

    Làm bác ái không bao giờ sợ lỗ
    Làm cho người là con làm cho Cha!
    Nhưng hồn tôi chai đá, chẳng thiết tha
    Tôi đánh mất tình yêu thương của Chúa!

    Giờ lâm chung linh hồn tôi ngập ngụa
    Bao âu lo, bối rối lẫn chán chường
    Nếu tôi biết tìm ra một con đường
    Những phút chót cuộc đời, đâu đến nỗi!

    Giờ lâm chung dù rằng tôi thống hối
    cũng muộn màng bởi mọi chuyện đã xong!
    Tôi sống như một kẻ quá thân vong
    Đánh mất mình, không bao giờ tìm thấy!


    Bút Xuân Trần Đình Ngọc


    Các đề tài khác cùng chuyên mục:


    thay đổi nội dung bởi: Thanh-cos, 03-06-2012 lúc 11:46 PM

  2. Đã có 6 thành viên gửi lời cám ơn đến Thanh-cos vì bài viết hay này:

    DuSa (02-10-2012), Duyen Nguyen (04-06-2012), ngoclan_NT (08-06-2012), nguyentrivn (04-06-2012), nhatbui (06-06-2012), Trinh Nguyen (17-06-2012)

  3. #2
    Tên thật:
    John Nguyen Tri
    Tên Thánh:
    Gioan Tông Đồ (John)
    Gia nhập
    18-03-2008
    Nơi cư ngụ
    Đà Nẵng
    Bài gởi
    1,607
    Cám ơn
    14,169
    Được cảm ơn: 4,841 (916)
    Điểm
    7

    Trả lời: Được gì, còn gì, mất gì...?!?

    Không quan trọng là bạn có bao nhiêu của cải,
    Nhưng quan trọng là bạn sử dụng của cải đó như thế nào.

    Hãy cúi xuống, sẽ thấy mình cao lên !
    Hãy lắng nghe, sẽ thấy mình hiểu rộng...
    Hãy mở lòng, sẽ thấy mình giàu có !
    Hãy cho đi, sẽ thấy mãi dư đầy...

    04.06.2012

    Làm sao nhận ra sức mạnh vô song của tình yêu, nếu không cầu nguyện ?
    "Lời cầu nguyện sẽ chiếu toả trong thế giới, biến thành chứng từ cho những ai không cùng chia sẻ niềm tin với chúng ta."(G.P II)

  4. Đã có 6 thành viên gửi lời cám ơn đến nguyentrivn vì bài viết hay này:

    cattrang (04-06-2012), Duyen Nguyen (04-06-2012), ngoclan_NT (20-07-2012), nhatbui (06-06-2012), Thanh-cos (04-06-2012), Trinh Nguyen (17-06-2012)

  5. #3
    Tên thật:
    Nguyen Duc Thanh
    Tên Thánh:
    Cosma - Maria
    Gia nhập
    06-08-2011
    Nơi cư ngụ
    Gp. Tp. HCM
    Tuổi
    50
    Bài gởi
    3,911
    Cám ơn
    12,458
    Được cảm ơn: 9,093 (3,746)
    Điểm
    5

    Trả lời: Được gì, còn gì, mất gì...?!?

    Đoạn trích tác phẩm " Cuộc đời của Pi "


    "...Trong những giờ phút đó tôi đã cố tự nâng đỡ lấy mình. Tôi sẽ chạm tay vào vành khăn Hồi giáo tự quấn lấy bằng những mảnh ảo còn sót lại và nói to, “Này là chiếc mũ của Thượng đế!” Tôi sẽ vỗ tay vào chiếc quần của mình và nói to, “Này là áo quần của Thượng đế!” Tôi sẽ chỉ sang Richard Parker và nói to, “Này là con mèo của Thượng đế!” Tôi sẽ chỉ vào chiếc xuồng và nói to, “Này là chiếc bè cứu nạn của Thượng đế!”Tôi sẽ xoè hai bàn tay thật rộng ra biển và nói to, “Này là những dải đất mênh mông của Thượng đế!”Tôi sẽ chỉ lên trời và nói to, “Này là lỗ nhĩ của Thượng đế!” Và như thế, tôi sẽ nhắc mình nhớ đến công việc sáng tạo thế giới và chỗ đứng của tôi ở trong đó.



    Nhưng cái mũ của Thượng đế lúc nào cũng chực tuột ra. Áo quần của Thượng đế cứ rách nát dần. Con mèo của Thượng đế luôn là mối hiểm hoạ. Chiếc bè cứu nạn của Thượng đế là nhà tù. Dải đất mênh mông của Thượng đế đang giết dần giết mòn chính tôi. Và lỗ nhĩ của Thượng đế dường như không hề lắng nghe tôi. Tuyệt vọng là một màn tối đen dày đặc không cho ánh sáng lọt vào hoặc thoát ra. Đó là chốn địa ngục không có lời nào tả xiết. Tôi tạ ơn Thượng đế vì những cơn tuyệt vọng ấy bao giờ cũng qua đi. Cái tối đen ấy sẽ rung động và cuối cùng tan đi, và Thượng đế còn đó, một điểm sáng ngời trong lòng tôi.....”
    [*]


    * Yann Martel, Cuộc đời của Pi, Dịch giả: Trịnh Lữ, NXB Văn Học, 2004. Cuộc đời Câu chuyện kể về cậu bé Pi – Piscine Molitor Patel – bị đắm tàu với con hổ Begal tên là Richard Parker trưởng thành. Đói lả, mệt mỏi, sợ hãi và cả tuyệt vọng, Pi đã tìm mọi cách để thoát ra khỏi bờ vực tăm tối đó - “Mọi việc ở đời có bao giờ diễn ra như ta vẫn tưởng, nhưng biết làm sao. Cuộc đời đem cho ta cái gì thì ta phải nhận cái đó và chỉ còn cách làm cho chúng tốt đẹp nhất mà thôi”.


    Nguồn Internet


  6. Đã có 4 thành viên gửi lời cám ơn đến Thanh-cos vì bài viết hay này:

    Duyen Nguyen (04-06-2012), ngoclan_NT (08-06-2012), nguyentrivn (04-06-2012), nhatbui (06-06-2012)

  7. #4
    Tên thật:
    Nguyen Duc Thanh
    Tên Thánh:
    Cosma - Maria
    Gia nhập
    06-08-2011
    Nơi cư ngụ
    Gp. Tp. HCM
    Tuổi
    50
    Bài gởi
    3,911
    Cám ơn
    12,458
    Được cảm ơn: 9,093 (3,746)
    Điểm
    5

    Trả lời: Được gì, còn gì, mất gì...?!?

    Hãy Cho Một Nụ Cười




    Một bệnh nhân nọ được đưa vào một bệnh viện do các tu sĩ điều khiển. Người ta không để cho anh nằm điều trị trong một căn phòng riêng rẽ mà lại đặt anh nằm chung với các bệnh nhân khác trong một phòng lớn. Vừa mới được khiêng vào căn phòng, người đàn ông đã bị các bệnh nhân khác tuôn đến bao xung quanh. Người thì kéo chăn, kẻ nắm áo, kẻ bứt tóc. Không mấy chốc, anh bị quăng xuống khỏi giường giữa những tiếng cười đùa của các bệnh nhân khác.

    Không chịu đựng nổi trò chơi quái ác của các bệnh nhân, người đàn ông mới la hét để kêu cầu vị phụ trách. Anh trình như sau: “Tại sao ông lại đưa tôi vào đây. Tất cả các bệnh nhân xung quanh tôi đều cười đùa, nghịch ngợm như một đám con nít. Hẳn họ không đau yếu như tôi”.


    Vị phụ trách mỉm cười đáp: “Họ còn đau yếu hơn cả anh. Nhưng tất cả đều khám phá ra một bí quyết, một bí quyết mà ít người ngày nay biết đến hoặc có biết đến, họ cũng không tin”.


    Người đàn ông muốn biết bí quyết ấy. Vị phụ trách bệnh viện mới lấy một cái cân có hai đĩa ở hai đầu. Ngài lấy một hòn đá đặt vào một đĩa cân, đĩa cân ở đầu bên kia liền được nhắc lên… Ngài giải thích như sau: Tôi vừa trình bày cho ông một bí quyết của các bệnh nhân ở đây. Chiếc cân này là biểu trưng của tình liên đới giữa con người với nhau. Hòn đá biểu hiện cho nỗi đau khổ của ông. Khi đau khổ đè nặng trên ông, thì ở đầu cân bên kia, niềm vui có thể đến với một người nào đó. Niềm vui và nỗi khổ thường sánh vai với nhau. Nhưng nỗi khổ cần phải được đón nhận và dâng hiến, chứ không phải để giữ riêng cho mình. Hãy làm cho những người khác trở thành trẻ thơ, hãy làm cho nụ cười được chớm nở trên môi của người khác cho dẫu ta đang hấp hối”.


    Cái chết của Đức Kitô là cái chết của một người cho tất cả mọi người. Đó là Tình Yêu được dâng hiến cho tất cả mọi người. Đó là Hy Sinh cho tất cả mọi người. Đó là Lý Tưởng của một người sống và chết cho mọi người.


    Nhìn ngắm Đức Kitô trên thập giá, chúng ta thấy được định nghĩa đích thực về con người: con người chỉ có thể thể hiện được trọn vẹn tính người khi sống cho người khác. Càng sống cho tha nhân, con người càng tìm lại được chính bản thân. Càng chia sẻ với người khác, con người càng trở nên phong phú…


    Có của cải, có thì giờ, có niềm vui để chia sẻ đã đành, nhưng con người còn có cả một kho tàng khác để chia sẻ cho người khác: đó là nỗi đau khổ, sự bất hạnh, những hy sinh âm thầm của mình.


    Âm thầm đón nhận một đau khổ mà không than trách, không phàn nàn, nhưng luôn để lộ trên khuôn mặt sự vui tươi, tinh thần lạc quan: đó là một trong những chia sẻ cao độ nhất mà chúng ta có thể dành cho người khác.


    Vác lấy khổ đau để trở thành gánh nặng cho người khác: đó là một trong những chia sẻ cao quý nhất mà chúng ta có thể dành cho người khác.


    Dâng từng khổ đau, hy sinh và âm thầm phục vụ từng ngày để cầu nguyện cho tha nhân: đó là một trong những chia sẻ cao đẹp nhất, bởi vì chỉ có Chúa mới thấy được giá trị của sự chia sẻ ấy.



    Nguồn Internet


  8. Đã có 2 thành viên gửi lời cám ơn đến Thanh-cos vì bài viết hay này:

    nguyentrivn (06-06-2012), nhatbui (06-06-2012)

  9. #5
    Tên thật:
    Nguyen Duc Thanh
    Tên Thánh:
    Cosma - Maria
    Gia nhập
    06-08-2011
    Nơi cư ngụ
    Gp. Tp. HCM
    Tuổi
    50
    Bài gởi
    3,911
    Cám ơn
    12,458
    Được cảm ơn: 9,093 (3,746)
    Điểm
    5

    Trả lời: Được gì, còn gì, mất gì...?!?

    Hãy Mai Táng Chính Mình


    Hãy sống như hôm nay là ngày cuối cùng của bạn trên đời...




    Một vị linh mục nọ đã có một sáng kiến rất ngộ nghĩnh để đánh động giáo dân trong giáo xứ. Một buổi sáng Chúa Nhật nọ, dân chúng bỗng nghe một lời rao báo như sau: “Một nhân vật trong giáo xứ vừa qua đời. Tang lễ sẽ được cử hành vào sáng thứ Tư tới”. Nghe lời loan báo ấy, cả giáo xứ nhốn nháo lên. Người nào cũng muốn biết con người quan trọng ấy là ai.
    Đúng ngày tang lễ, mọi người trong giáo xứ nườm nượp kéo nhau đến nhà thờ. Từ cung thánh cho đến cuối nhà thờ, không còn một chỗ trống. Người ta đến không phải để cầu nguyện cho người quá cố cho bằng để nhìn mặt lần cuối cùng con người mà ai cũng muốn biết.

    Sau thánh lễ, vị linh mục đến mở nắp quan tài để cho mọi người đến chào từ biệt lần cuối cùng người quá cố. Ai ai cũng sắp hàng để nhìn cho kỳ được người chết. Nhưng ai cũng đều ngạc nhiên, bởi vì thay cho thi hài của người chết, mỗi người chỉ nhìn thấy trong quan tài một tấm gương và dĩ nhiên, khi cúi nhìn vào quan tài, mỗi người chỉ nhìn thấy dung nhan của mình mà thôi.


    Chờ cho mọi người làm xong nghi thức từ biệt ấy, vị linh mục mới giải thích: “Như anh chị em đã có thể nhận thấy, tôi đã cho đặt vào trong quan tài một tấm kính. Con người mà anh chị em nhìn thấy trong quan tài không ai khác hơn là chính mỗi người trong chúng ta. Vâng, đúng thế, thưa anh chị em, mỗi người chúng ta cần phải mai táng chính mình… Thánh lễ vừa rồi đã được cử hành cho tất cả chúng ta”.


    Bắt đầu sứ mệnh công khai của Ngài bằng cử chỉ dìm mình xuống dòng nước sông Giodan, Chúa Giêsu muốn loan báo cho mọi người thấy rằng Ngài đã vâng phục Ý Chúa Cha để đi vào Cái Chết và nhờ đó cứu rỗi nhân loại. Một cách nào đó, mầu nhiệm của Sự Chết và Sống lại đã được diễn tả qua việc Chúa Giêsu dìm mình trong dòng nước.

    Thiết lập Phép Rửa như cửa ngõ để đưa chúng ta vào cuộc sống trường sinh, Chúa Giêsu cung muốn chúng ta tham dự vào mầu nhiệm chết và sống lại của Ngài. Dìm mình trong nước của Phép Rửa, chúng ta khởi đầu cuộc sống Kitô hữu bằng chính cái chết. Sống đối với chung ta có nghĩa là chết: chết cho những khuynh hướng xấu, chết cho những đam mê xấu, chết cho tội lỗi, chết cho ích kỷ, chết cho hận thù. Cuộc sống do đó đối với chúng ta cũng là một cuộc mai táng liên lỉ. Cũng như hạt lúa rơi xuống đất phải thối đi, cũng thế chúng ta phải chấp nhận chôn vùi con người cũ tội lỗi của chúng ta.




    Lạy Chúa Giêsu,

    nếu ngày mai Chúa quang lâm,
    chắc chúng con sẽ vô cùng lúng túng.
    Thế giới này còn bao điều khiếm khuyết, dở dang,
    còn bao điều nằm ngoài vòng tay của Chúa.

    Chúa đâu muốn đến để hủy diệt,

    Chúa đâu muốn mất một người nào…

    Xin cho chúng con biết cộng tác với Chúa

    xây dựng một thế giới yêu thương và công bằng,
    vui tươi và hạnh phúc,
    để ngày Chúa đến thực là một ngày vui trọn vẹn
    cho mọi người và cho cả vũ trụ.

    Xin nuôi dưỡng nơi chúng con

    niềm tin vững vàng
    và niềm hy vọng nồng cháy,
    để tất cả những gì chúng con làm
    đều nhằm chuẩn bị cho ngày Chúa trở lại. (Rabbuni 48)

    Nguồn Internet




  10. Đã có 2 thành viên gửi lời cám ơn đến Thanh-cos vì bài viết hay này:

    ngoclan_NT (08-06-2012), nguyentrivn (08-06-2012)

  11. #6
    Tên thật:
    Nguyen Duc Thanh
    Tên Thánh:
    Cosma - Maria
    Gia nhập
    06-08-2011
    Nơi cư ngụ
    Gp. Tp. HCM
    Tuổi
    50
    Bài gởi
    3,911
    Cám ơn
    12,458
    Được cảm ơn: 9,093 (3,746)
    Điểm
    5

    Trả lời: Được gì, còn gì, mất gì...?!?

    CÓ THƯỢNG ĐẾ !!!



    Những người vẫn ''khư khư chủ trương không có Thượng Đế'' sẽ chẳng bao giờ chứng minh được rằng ''không có Ngài'' cho dù họ dựa vào những phát minh mới về Khoa Học! Tại sao vậy?

    - Bởi vì ''Khoa Học'' (1) không phải do con người làm ra. Ví dụ: Sức đẩy của nước (định luật Archimède) không do ông ấy sáng chế vì nó đã có từ thuở ''tạo thiên, lập địa''! Càng khám phá phần nào đó ''Khoa Học của Tạo Hóa'' (The Science of The Creator) qua vũ trụ, con người, bị ''giới giạn bởi thời gian và không gian'', vẫn thấy mình quá nhỏ bé và còn ''dốt'' trước ''Tri Thức của Kiến Trúc Sư Tuyệt Đối'' làm ra ''thiên cơ'' (then máy của Trời) mà mình không tài nào hiểu thấu được hết.


    Ban đầu, đào đất, tôi tạo được một cái lỗ nhỏ. Càng đào đất ngày nầy qua ngày nọ, tôi không còn thấy cái lỗ, mà quanh mình lại là một ''cái hố'' rất rộng. Trong Lĩnh vực Khoa Học, cũng thế! Với ''viễn vọng kính'' hiện đại, tối tân, sự hiểu biết của con người về vũ trụ chỉ là một phần ''tri thức'' quá nhỏ đến nỗi nhiều nhà nghiên cứu Khoa Học phải khẳng định rằng ''vũ trụ bao la, không cùng'' là điều chứng minh có ''Đấng Lạ Lùng'' chế ra thiên cơ. Xin đơn cử trường hợp như sau:


    Ngoài mặt trời, ngôi sao ''gần chúng ta nhất'' được gọi là ''Proxima'' nằm trong ''chòm Alpha Nhân Mã'' (Alpha du Centaure), cách chúng ta chừng 41 ngàn tỷ cây số!!! Các nhà thiên văn phải ''tính gọn'' khoảng cách ấy bằng ''năm ánh sáng'' (l'année lumière)! Mà vận tốc của ánh sáng trong mỗi giây là 300 ngàn cây số! Vậy, trong một năm, ánh sáng đi được là 9,5 ngàn tỷ cây số. Muốn ''bay'' nhanh bằng ánh sáng để lên tới sao Proxima, tôi phải mất 4 năm và 3 tháng!!!


    Quả Đất là hành tinh trong thái dương hệ (solar system) gồm có: Mercure, Venus, Terre, Mars, Jupiter, Saturne, Uranus (được khám phá năm 1781), Neptune (năm 1846) et Pluton (năm 1930). Thái dương hệ lại nằm trong ''Giải Ngân Hà'' (Voie Lactée / Milky Way / Galaxy) có chừng 200 tỷ (200.000.000.000) ngôi sao! Các nhà thiên văn chỉ mới khám phá được chừng 100 tỷ Ngân Hà trong một phần ''nhỏ'' của vũ trụ bao la! Cho nên có ''chiêm tinh gia'' nọ phát biểu và đặt câu hỏi như sau: ''Mới khám phá ngần ấy về vũ trụ bằng viễn vọng kính tương đối, mà tôi đã chóng mặt. Vậy, nên thư giãn tí xíu bằng cách tính kích thước ngắm được, thật kinh hoàng của Vũ Trụ, theo tỷ lệ khiêm tốn của loài người! Phải chăng số ngân hà trong Vũ Trụ nhiều hơn cát trên Địa Cầu?''


    Big Bang (Sự Bùng Nổ Lớn: Gigantesque Explosion) không phải là chân lý , mà chỉ là giả thuyết thuần túy siêu hình (une pure hypothèse métaphysique) bắt nguồn từ Cựu Ước nói về việc Sáng Thế từ hư vô (La création ex nihilo: Creation out of nothing) do Quyền Năng của Thiên Chúa. Chẳng chứng minh được rằng ''không có Thượng Đế'', còn dè dặt vì lý do này, lý do kia, một số nhà nghiên cứu Khoa Học bèn phát biểu: ''Do không thể thấy Vũ Trụ ra sao trước Big Bang, chúng ta cũng chẳng biết được điều gì trong giai đoạn ấy. Nhưng một số lý thuyết cho rằng có thể Vũ Trụ của chúng ta 'chào đời giữa lòng Vũ Trụ khác' đã có trước (préexistant).''


    Như vậy, xét cho cùng, khái niệm ''Vũ Trụ đã có trước'' không phải là thiên cơ hữu hình, mà là ''Đấng Vô Hình, Toàn Năng, Tuyệt Đối, Toàn Tri, Toàn Hảo...'' Ngài có trước thời gian và không gian, tức Đấng Tự Hữu (The Self-Existing) chính là Thượng Đế. Cựu Ước đã nói ngắn gọn về việc Ngài khởi sự tạo dựng vũ trụ như sau:


    ''Ban đầu, Thiên Chúa sáng tạo trời và đất. Ðất còn trống không, mông quạnh, bóng tối bao trùm vực thẳm, và Thần Khí Thiên Chúa là là trên mặt nước. Và Thiên Chúa phán: "Hãy có ánh sáng." Và có ánh sáng. Và Thiên Chúa thấy rằng ánh sáng tốt đẹp và Thiên Chúa phân tách ánh sáng ra khỏi bóng tối. Và Thiên Chúa gọi ánh sáng là ngày, bóng tối là đêm. Đã có buổi chiều và buổi sáng: ngày thứ nhất.''
    (Sáng Thế Ký 1,1-5)


    Gottfried Wilhelm Leibniz, nhà Toán Học, Triết Gia Đức phát biểu: ''Thượng Đế tính toán, sử dụng ý tưởng của Ngài, cho nên thế giới đã được tạo thành. Trước hết mọi sự, Thượng Đế là Vị tính toán vĩ đại, Nhà luận lý vĩnh hằng.'' (Dieu calcule, il exerce sa pensée, et le monde est créé. Dieu est avant tout le grand Calculateur et l’éternel Logicien.)


    Ông ta còn nói: ''Không gì chẳng gì mà không lý do.'' (Rien n’a rien sans raison.) Câu ấy phải được hiểu như thế này: Mọi sự đều có nguyên nhân. Nhưng Thiên Chúa không phải là ''sự, cái gì'' vì Ngài là Nguyên Nhân của mọi sự, mọi loài, tức Đầu Hết, là Alpha bởi vì, trước chữ Alpha của mẫu tự Hy-lạp, không có chữ nào cả!


    ''Tên đao phủ'' Saulô đi lùng người tôn thờ Chúa Giêsu, đã được Ngài cho mù mắt để sáng lại, trở thành ''Thánh Phaolô'' đã cảnh cáo hạng người tưởng mình là trí thức, nhưng vẫn mê muội như sau:
    ''Vì những gì thiên hạ có thể biết về Thiên Chúa thì đã được mạc khải cho họ. Từ thuở tạo thành vũ trụ, những việc tốt lành của Ngài mà mắt người đời không thấy được, tức là Quyền Năng vĩnh cữu và Thần Tính của Ngài. Do đó, họ vô phương chạy tội. Vì đã biết Thiên Chúa, nhưng họ không tôn vinh Ngài là Thiên Chúa và cảm tạ Ngài. Trái lại, họ suy luận lầm lạc và tâm trí ngu si của họ trở thành tối tăm. Họ tự khoe là khôn ngoan, nhưng đã trở nên điên rồ.'' (Roma 1,19-22)


    Thật vậy, nhìn cái ''máy vũ trụ'' quá lạ lùng, vượt sức tưởng tượng của mình là thọ tạo hữu hạn, ai còn ngoan cố, còn tự cao và còn không tin có Thượng Đế thì người ấy cũng nên làm kẻ ''điên rồ'' bằng cách lý luận rằng chiếc đồng hồ đeo tay chẳng có người nào làm ra!!!



    ***
    ******

    1.
    Chữ ''science'' là cách biến âm của từ Latinh ''scientia'' vốn là danh từ của động từ ''scire'' (savoir; know)! Theo Cựu Ước bằng tiếng Pháp, chữ ''science'' trong thành ngữ ''l'arbre de la science du bien et du mal'' là ''cây biết điều lành và sự dữ''. Như vậy, chữ ''science'' đồng nghĩa với ''connaissance; knowledge''. Cây ấy ở Vườn Eden là biểu tượng nhắc Adam-Eva nhớ Lời của Thượng Đế là Đấng Toàn Tri. ''Cây'' gậy của Mosê đập đá để lấy nước nuôi Dân Chúa khỏi chết khát trong sa mạc. ''Cây'' Vườn Eden đã biến loài người trở thành nô lệ của Satan! Nhưng ''Cây'' Thập Giá giúp loài người đè đầu NÓ!!!




    Đaminh Phan văn Phước

    thay đổi nội dung bởi: Thanh-cos, 08-06-2012 lúc 02:18 PM

  12. Thanh-cos, Bạn nhận được lời cám ơn cho bài viết này

    nguyentrivn (08-06-2012)

  13. #7
    Tên thật:
    Nguyen Duc Thanh
    Tên Thánh:
    Cosma - Maria
    Gia nhập
    06-08-2011
    Nơi cư ngụ
    Gp. Tp. HCM
    Tuổi
    50
    Bài gởi
    3,911
    Cám ơn
    12,458
    Được cảm ơn: 9,093 (3,746)
    Điểm
    5

    Trả lời: Được gì, còn gì, mất gì...?!?

    Lễ Mình Máu Thánh Chúa
    Xh 24, 3-8; Dt 9, 11-15; Mc 14, 12-16.22-26




    Mở lại lại chương 29 của sách Xuất Hành, ta sẽ bắt gặp được lời của Đức Chúa chỉ dạy cho dân Ngài về việc chọn lễ vật và làm như thế nào để làm lễ tạ tội, lễ toàn thiêu và thánh hiến.


    Đức Chúa phán bảo : Ngươi sẽ dắt con bò đến trước Lều Hội Ngộ. Aharon và các con ông sẽ đặt tay lên đầu con bò. Ngươi sẽ sát tế con bò đó trước nhan Ðức Chúa, ở cửa Lều Hội Ngộ. Ngươi sẽ lấy máu con bò, dùng ngón tay mà bôi vào các góc bàn thờ, và đổ tất cả máu còn lại xuống trên bàn thờ. Ngươi sẽ lấy tất cả lớp mỡ bọc ngoài bộ lòng, cả khối mỡ trên gan, hai trái cật với lớp mỡ dính ngoài, mà đốt cho cháy nghi ngút trên bàn thờ. Nhưng thịt, da và phân bò, thì ngươi sẽ bỏ vào lửa mà thiêu ở ngoài trại: đó là lễ tạ tội.


    Lễ hỏa tế thì như thế này : Ngươi sẽ bắt một trong hai con cừu đực. Aharon và các con ông sẽ đặt tay lên đầu nó. Ngươi sẽ sát tế con cừu đó, lấy máu rảy chung quanh bàn thờ. Ngươi sẽ chặt nó ra làm tư, rửa bộ lòng và cẳng, rồi đặt lên bốn phần thịt và đầu con vật. Sau đó, ngươi sẽ đốt trên bàn thờ tất cả con cừu cho cháy nghi ngút. Ðó là lễ toàn thiêu dâng lên Ðức Chúa, hương thơm làm đẹp lòng Người, đó là lễ hoả tế dâng Ðức Chúa.


    Để thánh hiến thì : Ngươi sẽ bắt con cừu đực thứ hai. Aharon và các con ông sẽ đặt tay lên đầu nó. Ngươi sẽ sát tế con cừu đó, rồi lấy máu bôi vào trái tai phải của Aharon, vào trái tai phải của các con ông, vào ngón cái tay phải và ngón cái chân phải; rồi ngươi lấy máu còn lại rưới chung quanh bàn thờ. Ngươi sẽ lấy máu trên bàn thờ và dầu tấn phong rảy trên Aharon và phẩm phục của ông, trên các con ông và phẩm phục của họ; như thế, Aharon và phẩm phục của ông, các con ông và phẩm phục của họ, sẽ được thánh hiến.


    Chúng ta thấy để làm lễ tạ tội, toàn thiêu hay thánh hiến thì Đức Chúa bảo dân dùng máu của lễ vật mà rảy một nửa trên dân, một nửa trên con vật mà đốt, mà rưới, mà xức ...


    Hình ảnh máu đó cho ta thấy rằng Thiên Chúa muốn ngài chung chia cùng một dòng máu để rồi từ dòng máu ấy Ngài ban ơn cứu độ cho con người. Một bằng chứng hết sức thiết thực đó chính là Thiên Chúa đã sai Con Một của Ngài xuống trần gian để sống cho con người và sống với con người. Thế nhưng, điều đáng tiếc đó là con người đã sát tế Chúa Giêsu như là sát tế con chiên hiền lành, con chiên vô tội vậy. Chúa Giêsu vì vâng lời Thiên Chúa Cha nên đã vui lòng đón nhận cái chết và chết trên thập tự. Máu của Ngài đã đổ trên bàn thờ thập tự để giao hòa giữa con người và Thiên Chúa và máu của Ngài là máu cứu độ.


    Chính máu Chúa Giêsu là lễ toàn thiêu tuyệt vời nhất dâng lên Thiên Chúa Cha và Thiên Chúa Cha mãn nguyện lễ tế của người con duy nhất của mình.


    Chuyện quan trọng, chuyện cần thiết Thiên Chúa mời gọi con người đó chính là con người nhận ra Chúa Giêsu là Đấng Cứu Độ duy nhất từ Thiên Chúa Cha và tin vào Ngài.


    Chuyện đáng tiếc là với biết bao nhiêu kinh nghiệm thương đau trong cuộc sống, con người đã không nhận ra chuyện quan trọng mà Thiên Chúa mời gọi con người. Con người vẫn mãi sống trong tội của mình và rồi tự nhủ rằng con người dâng lên Thiên Chúa những hy tế do tay con người làm ra đủ để xóa tội cho con người nhưng con người đã lầm.


    Chúa Giêsu làm lễ toàn thiêu để đền tội cho nhân loại, chỉ một lần là đủ. Máu Chúa Giêsu đã thanh tẩy tội lỗi, cứu độ con người. Con người không nhận ra sự vâng phục của Chúa Giêsu, con người không nhận ra máu châu báu của Chúa Giêsu đã đổ ra trên thập giá cũng như nuôi dân. Như dòng máu thông truyền trong lễ vật ở Cựu Ước thì Thiên Chúa muốn dùng dòng máu đó để thông truyền nơi con người, để nuôi con người. Con người bé cái lầm là tưởng dùng vật chất, tiền bạc để dâng lên Chúa sẽ được Thiên Chúa vui thích.


    Thiên Chúa đã trả lời cho chúng ta qua ngôn sứ Isaia: «Ngần ấy hy lễ của các ngươi, đối với Ta, nào nghĩa lý gì? Lễ toàn thiêu chiên cừu, mỡ bê mập, Ta đã ngấy. Máu bò, máu chiên dê, Ta chẳng thèm! (…) Thôi, đừng đem những lễ vật vô ích đến nữa. Ta ghê tởm khói hương; Ta không chịu nổi ngày đầu tháng, ngày sabát, ngày đại hội, không chịu nổi những người cứ phạm tội ác rồi lại cứ lễ lạc linh đình. Ta chán ghét những ngày đầu tháng, những đại lễ của các ngươi. Những thứ đó đã trở thành gánh nặng cho Ta, Ta không chịu nổi nữa. Khi các ngươi dang tay cầu nguyện, Ta bịt mắt không nhìn; các ngươi có đọc kinh cho nhiều, Ta cũng chẳng thèm nghe. Vì tay các ngươi đầy những máu. Hãy rửa cho sạch, tẩy cho hết, và vứt bỏ tội ác của các ngươi cho khỏi chướng mắt Ta. Đừng làm điều ác nữa. Hãy tập làm điều thiện, tìm kiếm lẽ công bình, sửa phạt người áp bức, xử công minh cho cô nhi, biện hộ cho quả phụ» (Is 1, 11-17).


    Chính Đức Giêsu cũng nói: «Ta muốn lòng nhân chứ đâu cần lễ tế» (Mt 9,13; 12,7). Ngài đặt nặng tình yêu và sự hòa thuận đối với tha nhân hơn cả việc dâng của lễ toàn thiêu lên Thiên Chúa: «Nếu khi anh sắp dâng lễ vật trước bàn thờ, mà sực nhớ có người anh em đang có chuyện bất bình với anh, thì hãy để của lễ lại đó trước bàn thờ, đi làm hoà với người anh em ấy đã, rồi trở lại dâng lễ vật của mình» (Mt 5, 23-24).


    Chúng ta vừa nghe : “Tất cả những người Chúa Cha ban cho tôi đều sẽ đến với tôi, và ai đến với tôi, tôi sẽ không loại ra ngoài, vì tôi tự trời mà xuống, không phải để làm theo ý tôi, nhưng để làm theo ý Đấng đã sai tôi. Mà ý của Đấng đã sai tôi là tất cả những kẻ người đã ban cho tôi, tôi sẽ không để mất một ai, nhưng sẽ cho họ sống lại, trong ngày sau hết. Thật vậy, ý của Cha tôi là tất cả những ai thấy người Con, và tin vào người Con, thì được sống muôn đời, và tôi sẽ cho họ sống lại trong ngày sau hết” (Ga 6, 37-40).


    Như thế, ở đây, Chúa Giêsu tỏ mình một cách rõ ràng như Đấng Chúa Cha gửi đến để thông ban cho con người sự sống thần linh: một sự sống vĩnh cửu mà chính thân xác sẽ được liên kết nhờ sự phục sinh của nó vào ngày sau hết. Ý của Chúa Cha, là con người được sống, và sống toàn diện nhờ sự sống thần linh. Ý muốn này được khẳng định ở đây một cách mạnh mẽ. Đó là sứ vụ Chúa Giêsu phải hoàn tất, Ngài được sai đến vì sứ vụ này.


    Tất cả những gì Chúa Giêsu nói ở đây là một lời mời gọi hãy tin vào sứ vụ và con người Ngài như một năng lực của sự sống và sự phục sinh. Nói cho đúng, những lời này chỉ thể hiện trọn vẹn ý nghĩa của chúng trong ánh sáng Phục Sinh, trong sự rạng ngời của khuôn mặt đã huỷ diệt sự chết. Gioan viết Tin Mừng của mình trong ánh sáng phục sinh này, ánh sáng cho phép trình bày Chúa Giêsu như Đấng Chúa Cha uỷ thác chính năng lực sống và phục sinh của Ngài, “Chúa Cha làm cho kẻ chết chỗi dậy và ban cho họ sự sống thế nào, thì người Con cũng ban sự sống cho ai tuỳ ý” (Ga 5, 21). Này, “Như Chúa Cha có sự sống nơi mình thế nào, thì cũng ban cho người Con được có sự sống nơi mình như vậy” (Ga 5, 26).


    Chúa Giêsu đã thông ban sự sống cho con người và Chúa Giêsu muốn con người cũng sống tâm tình, thái độ như Chúa Giêsu. Ai nói mình có Chúa Giêsu trong đời mà không sống tâm tình mà Chúa Giêsu đã sống, đã mời gọi là người nói dối.


    Những ai kết hiệp thật với Chúa Giêsu trong bàn tiệc Thánh Thể, trong Máu Thánh của Ngài sẽ không sống cho chính mình nữa nhưng sống trong Chúa và cho Chúa như Chúa đã sống cho và sống trong người Chúa đã thông ban sự sống, dòng máu đó.


    Bàn Tiệc Thánh Thể, bàn tiệc Hy Tế của Chúa ngày mỗi ngày vẫn tái hiện trên bàn thờ lễ tế. Đáng tiếc thay ngày hôm nay con người đã không còn nhận ra Bí Tích Tình Yêu mà Thiên Chúa trao ban cho con người qua Chúa Giêsu. Con người ngày hôm nay đã đánh mất tình yêu ấy để rồi không còn sống cho Thiên Chúa và với Thiên Chúa mà chỉ vun vén cho chính bản thân mình thôi.


    Trong thư gửi tín hữu Galát, thánh Phaolô viết, “Hiện nay tôi sống trong xác phàm là sống trong niềm tin vào Con Thiên Chúa, Đấng đã yêu mến tôi và hiến mạng vì tôi” (Gl 2, 20). Ai sống một niềm tin như thế sẽ được nuôi sống thực sự bởi sự sống chịu trao nộp này; và này, không phải người đó sống nhưng Đức Kitô sống trong họ; người đó sống vận mệnh mình như một mầu nhiệm. Người đó mở lòng đón nhận một sự sống vốn vượt trên chính mình; đồng thời sự sống đó ban tặng chính Ngài cho họ cách sung mãn, bởi lẽ năng lực để người ấy được yêu mến và năng lực để người ấy tồn tại chỉ là một. Bấy giờ, không gì có thể đánh mất sức mạnh của chúng, vì những sức mạnh dục vọng và ham muốn được chạm đến bởi ánh sáng của một tình yêu như thế sẽ được ôm lấy và chính chúng lại trở nên những nguồn lực ánh sáng. Để diễn tả sự biến đổi này, chỉ có một từ: Phục Sinh.



    Lm. Anmai, CSsR


  14. Đã có 2 thành viên gửi lời cám ơn đến Thanh-cos vì bài viết hay này:

    ngoclan_NT (10-06-2012), nguyentrivn (10-06-2012)

  15. #8
    Tên thật:
    Nguyen Duc Thanh
    Tên Thánh:
    Cosma - Maria
    Gia nhập
    06-08-2011
    Nơi cư ngụ
    Gp. Tp. HCM
    Tuổi
    50
    Bài gởi
    3,911
    Cám ơn
    12,458
    Được cảm ơn: 9,093 (3,746)
    Điểm
    5

    Trả lời: Được gì, còn gì, mất gì...?!?

    Làm gì khi mình bị người khác chửi?





    Khi bị một ai đó chửi, dù đúng dù sai thì trong người vẫn có những sự buồn bực, vậy chúng ta sẽ giải quyết như thế nào khi bị người khác chửi?

    Chuyện kể rằng, hơn 2500 về trước, khi Đức Phật còn tại thế. Lúc đó người đang thuyết pháp, thì có một người đến và chửi Ngài.


    Đức Phật mắt vẫn nhắm, vẫn ngồi trong tư thế thiền, ung dung kiên nhẫn chờ người đó chửi xong.


    Khi người đó chửi đến không còn gì để chửi nữa, Đức Phật mới từ từ mở mắt ra và hỏi người đó một câu:


    “Nếu ông đem một món quà đến tặng ta, mà ta từ chối không nhận thì món quà đó thuộc về ai?”


    Người đó trả lời:
    “Tất nhiên là thuộc về tôi”

    Đức Phật nói tiếp:
    “Vậy ông hãy đem món quà ông vừa tặng ta lúc nãy về đi, ta không nhận món quà đó”

    Người kia cứng miệng không thể nói được gì thêm nữa.


    Bạn thân mến, nhiều lúc “nhịn” thì “nhục” thật đó. Nhưng kết quả đằng sau sự “nhịn” luôn mang lại một sự tốt đẹp và có hậu. Không ai có thể làm cho bạn cảm thấy buồn bực mà không cần sự cho phép của bạn.


    Vâng, trong Tin Mừng chính Chúa Giê-su cũng đã dạy chúng ta rằng: hãy yêu kẻ thù và cầu nguyện cho kẻ ngược đãi anh em (Mt 5,4); Đừng chống cự với người ác. Trái lại, nếu ai tát má bên phải ngươi, hãy đưa má kia cho họ nữa. Ai muốn kiện tụng hầu đoạt chiếc áo cánh của ngươi, hãy nhường cả áo ngoài cho họ. Ai bắt ngươi đi một dặm đường, ngươi hãy đi với nó hai dặm (Mt 5, 39-40);…


    Cuộc sống chúng ta luôn là một sự chọn lựa và thách đố, vì thế đòi hỏi mỗi người chúng ta trong mỗi ngày sống cần phải có những thời khắc để dừng lại, kiểm điểm hồi tâm; để xem những điều mình nói, những việc mình làm nó có phù hợp với luân thường đạo lý hay không? Nếu phù hợp chúng ta hãy cố gắng duy trì và phát huy. Còn nếu chưa thì chúng ta phải chỉnh sửa và thay đổi để làm cho cuộc sống chúng ta ngày một tươi đẹp hơn.

    Lạy Chúa là Thiên Chúa của con.
    có những ngày
    đón nhận những người khác
    là điều vượt quá sức con,
    vì con kiêu hãnh, tự hào và yếu đuối.


    Vâng, lạy Chúa,

    con đường dài nhất là con đường từ tai đến tay.


    Chúng con thường xây nhà trên cát,

    vì chỉ biết thích thú nghe lời Chúa dạy,
    nhưng lại không dám đem ra thực hành.
    Chính vì thế
    Lời Chúa chẳng kết trái nơi chúng con.


    Xin cho chúng con

    đừng hời hợt khi nghe lời Chúa,
    đừng để nỗi đam mê làm lời Chúa trở nên xa lạ.


    Xin giúp chúng con dọn dẹp mãnh đất đời mình,

    để hạt giống lời Chúa được tự do tăng trưởng.


    Ước gì ngôi nhà đời chúng con

    được xây trên nền tảng vững chắc,
    đó là lời Chúa
    Lời chi phối toàn bộ cuộc sống chúng con. Amen.

    (Rabbuni 15)



    thay đổi nội dung bởi: Thanh-cos, 13-06-2012 lúc 09:39 PM

  16. Đã có 2 thành viên gửi lời cám ơn đến Thanh-cos vì bài viết hay này:

    Duyen Nguyen (20-07-2012), nguyentrivn (14-06-2012)

  17. #9
    Tên thật:
    Nguyen Duc Thanh
    Tên Thánh:
    Cosma - Maria
    Gia nhập
    06-08-2011
    Nơi cư ngụ
    Gp. Tp. HCM
    Tuổi
    50
    Bài gởi
    3,911
    Cám ơn
    12,458
    Được cảm ơn: 9,093 (3,746)
    Điểm
    5

    Trả lời: Được gì, còn gì, mất gì...?!?

    Cộng tác viên không phải bù nhìn

    Bài viết của Lm. Mark Link, SJ


    :


    Một cơn lụt khủng khiếp đã tràn ngập cả một vùng rộng lớn. Một bà bị kẹt ở trong nhà. Khi đang đứng ở cửa sổ nhà bếp trông ra ngoài, bà thấy có một chiếc ca-nô tiến đến. Người tài công nói với bà,

    - “Bà leo lên đây và cứu lấy mình.”

    - “Không, cám ơn ông,” bà trả lời. “Tôi tin tưởng vào Chúa, Người sẽ cứu tôi.”

    Người tài công lắc đầu bỏ đi. Ngày hôm sau, nước dâng lên đến lầu hai. Khi đứng ở cửa sổ lầu hai nhìn ra biển nước, một chiếc tầu khác xuất hiện. Người lái tầu bảo,


    - “Bà leo lên tầu đi để cứu lấy mình.”

    - “Không, cám ơn ông,” bà trả lời. “Tôi tin tưởng vào Chúa, Người sẽ cứu tôi.”

    Người lái tầu lắc đầu bỏ đi. Ngày sau nữa, nước đã dâng lên đến mái nhà. Khi ngồi trên nóc nhà, bà trông thấy một chiếc trực thăng xuất hiện. Phi công dùng máy phóng thanh nói với bà,


    - “Tôi sẽ thả thang giây xuống. Bà leo lên và cứu lấy mình.”

    - “Không, cám ơn ông,” bà trả lời. “Tôi tin tưởng vào Chúa, Người sẽ cứu tôi.” Phi công lắc đầu bay đi chỗ khác.

    Ngày hôm sau nước ngập cả căn nhà, và bà bị chết chìm. Khi lên đến thiên đường, bà nói với Thánh Phêrô, “Trước khi tôi vào đây, tôi phải làm đơn khiếu nại. Tôi tin tưởng là Chúa sẽ cứu tôi khỏi bị lụt, nhưng Người đã bỏ tôi.”


    Thánh Phêrô nhìn bà với ánh mắt khó hiểu và nói, “Tôi không biết Chúa có thể làm gì hơn cho bà. Người đã gửi đến cho bà hai con tầu và một chiếc trực thăng.”


    Người đàn bà này chắc phải đọc bài Phúc Âm hôm nay kỹ càng hơn.


    Trong bài có hai người cần sự giúp đỡ giống như bà. Và cả hai đều tín thác vào Chúa, cũng như bà. Nhưng có sự khác biệt lớn lao giữa sự tín thác của họ và của bà.


    Hãy xem đó là gì.


    - Người đầu tiên là một bà bị bệnh. Bà tin tưởng rằng Đức Giêsu có thể chữa lành cho bà. Nhưng bà cũng biết rằng bà có thể làm một điều gì khác hơn là chỉ tín thác nơi Đức Giêsu. Bà phải tiến thêm một bước nữa. Bà phải thi hành phần của bà. Bà không thể chỉ ngồi đó và chờ đợi Đức Giêsu đến với bà. Bà phải đứng lên, đi đến Đức Giêsu, và tự trình bầy với Người để được chữa lành.


    - Điều này cũng đúng với câu chuyện thứ hai trong Phúc Âm hôm nay. Ông Giairút cũng tin tưởng rằng Đức Giêsu có thể chữa con gái đang đau nặng của ông. Nhưng ông cũng biết là phải làm điều gì đó hơn là chỉ tín thác vào Đức Giêsu. Ông biết là phải tiến thêm một bước nữa. Ông phải thi hành phần của ông. Ông phải cộng tác với Đức Giêsu. Vì con gái của ông quá đau yếu nên không thể đến với Người, ông phải xin Đức Giêsu đến với đứa con của mình.


    Và vì thế cả hai người trong bài Phúc Âm hôm nay đều thi hành điều gì đó hơn là chỉ tín thác vào Đức Giêsu. Họ đã tiến thêm một bước. Họ đã thi hành phần của mình. Họ đã tận dụng các phương tiện bình thường mà Chúa ban để có được sự chữa lành họ cần.


    Đây là điểm mà bà bị chết chìm đã sai lầm. Bà quên rằng Thiên Chúa thường hành động trong đời sống chúng ta qua các phương tiện thông thường. Bà quên rằng chúng ta phải thi hành phần của mình và cộng tác với Thiên Chúa qua việc sử dụng các phương tiện thông thường mà Người đã ban cho chúng ta.


    Nói cách khác, chúng ta không thể ngồi lì một chỗ và mong Chúa làm phép lạ cho chúng ta. Trước hết chúng ta phải dùng mọi phương tiện thông thường Chúa ban để tự giúp đỡ chúng ta.

    Để tôi minh họa bằng một câu chuyện có thật.

    Một thầy giáo Anh Văn lớp trung học có một học sinh trong lớp chẳng chịu học hành gì cả. Vào ngày thi cuối năm, người học sinh này đến nói với ông thầy là anh rất tin tưởng rằng anh sẽ được điểm cao. Anh nói, trong tuần qua, hằng đêm anh cầu xin Chúa giúp anh làm bài thi Anh Văn.


    Thiên Chúa không bao giờ cho rằng sự cầu nguyện có thể thay thế cho việc học hành. Người không bao giờ cho rằng sự cầu nguyện có thể thay thế cho sự chuyên cần. Nhận được sự giúp đỡ của Chúa là một con đường hai chiều. Nó bao gồm sự cộng tác của chúng ta với Thiên Chúa. Chúng ta phải thi hành phần của mình, và Thiên Chúa sẽ thi hành phần của Người.


    Thánh Y Nhã có diễn tả sự cộng tác với Thiên Chúa như sau:
    “Chúng ta phải làm việc như thể mọi thứ đều lệ thuộc vào chúng ta, nhưng chúng ta phải cầu nguyện như thể mọi thứ đều lệ thuộc vào Chúa.”


    Nói cách khác, chúng ta phải cộng tác với Thiên Chúa và tận dụng các phương tiện thông thường mà Người ban cho chúng ta trước khi xin Người can thiệp trong một phương cách bất thường. Có câu châm ngôn nói rằng: “Thiên Chúa giúp những ai tự giúp mình.”


    Nhiều năm trước đây có một tiểu thuyết bán rất chạy tên là Jonathan Livingston Seagull. Trong đó có một câu thật hay được dùng làm chủ đề cho bài hát. Câu ấy như sau: “Nếu bạn yêu mến điều gì đó, bạn phải để nó tự do. Nếu bạn để nó tự do và nó trở về với bạn, thì bạn biết nó là của bạn. Nhưng nếu bạn để nó tự do và nó không trở lại với bạn, lúc ấy bạn biết rằng nó đã không thuộc về bạn ngay tự đầu.”


    Đó là phương cách Thiên Chúa đối xử với chúng ta khi cần giúp đỡ chúng ta. Người đã để chúng ta tự do. Người không ép buộc chúng ta phải nhận sự giúp đỡ của Người. Mọi sự đều sẵn sàng cho chúng ta và Thiên Chúa để chúng ta được tự do có muốn sử dụng điều đó hay không.


    Thiên Chúa không đối xử với chúng ta như những tên bù nhìn. Người đối xử với chúng ta như những cộng sự viên. Nói cách khác, Thiên Chúa ban cho chúng ta mọi tài nguyên cần cho đời sống thường ngày của chúng ta.


    Chỉ khi các tài nguyên này bị hao hụt trong những hoàn cảnh khẩn cấp chúng ta thường sẽ nghĩ đến việc quay về với Chúa để được trợ giúp. Khi chúng ta quay về với Thiên Chúa trong những hoàn cảnh này, chúng ta có thể biết chắc rằng Người sẽ giúp chúng ta, vì Người là Cha chúng ta và chúng ta là con cái của Người.


    Hãy chấm dứt phần suy niệm với câu trong cuốn Jonathan Livingston Seagull:
    “Nếu bạn yêu mến điều gì đó, bạn phải để nó tự do. Nếu bạn để nó tự do và nó trở về với bạn, thì bạn biết nó là của bạn. Nhưng nếu bạn để nó tự do và nó không trở lại với bạn, lúc ấy bạn biết rằng nó đã không thuộc về bạn ngay tự đầu.”


    Lạy Chúa, trong tình phụ tử của Ngài dành cho chúng con, Ngài đã để chúng con được tự do. Xin giúp chúng con chứng tỏ tình yêu của con cái đối với Cha hiền bằng cách quay về với Chúa khi chúng con cần sự giúp đỡ đặc biệt của Ngài.

    Lm. Mark Link, SJ
    Theo : Bài Giảng Chúa nhật 13 Thường niên năm B

    thay đổi nội dung bởi: Thanh-cos, 30-06-2012 lúc 10:21 PM

  18. Đã có 2 thành viên gửi lời cám ơn đến Thanh-cos vì bài viết hay này:

    Hanhem (01-07-2012), nguyentrivn (01-07-2012)

  19. #10
    Tên thật:
    Nguyen Duc Thanh
    Tên Thánh:
    Cosma - Maria
    Gia nhập
    06-08-2011
    Nơi cư ngụ
    Gp. Tp. HCM
    Tuổi
    50
    Bài gởi
    3,911
    Cám ơn
    12,458
    Được cảm ơn: 9,093 (3,746)
    Điểm
    5

    Trả lời: Được gì, còn gì, mất gì...?!?

    TẤM LÒNG CỦA NGƯỜI BÁN SỐ



    Sinh ra trong cõi tạm này, chẳng ai mong mình phải vào cảnh khốn cùng. Vì kém may mắn, vì không có cơ hội nào khác nên nhiều người phải vất vả ngược xuôi dãi nắng dầm mưa cầm trên tay tờ vé số để kiếm sống qua ngày.

    Chiều Chúa nhật, đến dự Lễ sớm hơn một chút, lúc hàn huyên tâm sự với cha xứ thì người này người kia đến xin Lễ. Có lẽ vì bận việc gia đình hay lý do nào đó nên đến sát giờ Lễ họ mới đến xin, lẽ thường người ta xin trước chứ không đợi sát nút như vầy.

    Với phép lịch sự, ai đến gửi ý Lễ đều để trong phong bì, bỗng dưng có anh chàng kia đến đưa tiền trực tiếp cho cha. Vì ngồi đối diện và không thể nào khác đi được, tôi đành phải nhìn thấy cách của anh. Anh móc từ trong túi ra chứ không phải từ trong ví như nhiều người khác vài tờ giấy bạc nhăn nheo, anh đưa ra cho cha xứ 4 tờ : 1 tờ 10 ngàn và 2 tờ 5 ngàn. Anh xin Lễ cầu cho các linh hồn ... Vẻ lúng túng của anh đã không giấu kín được anh là người đi bán vé số. Tiện đường hay thu xếp việc bán số để dự Lễ chiều Chúa nhật này chăng ?

    Thánh Lễ đã hết, tôi cũng ra về như bao người khác dự Lễ. Lòng miên man nghĩ mãi về cái anh chàng xin Lễ chiều nay.

    Bỗng Lễ, xưa nay vẫn được hiểu là vô giá ! Vâng ! Chẳng có gì để định giá cho một Thánh Lễ cả. Dĩ nhiên, với thực tế cuộc sống thì các đấng các bậc có quy định về bỗng Lễ để giúp cho đời sống linh mục.

    Nói về bỗng Lễ quả là chuyện cực kỳ tế nhị, tôi không muốn nhắc đến nhưng vì hình ảnh của anh chàng bán vé số lại về. Quả thật với hai chục ngàn đồng ngày hôm nay thì nó là con số rất khiêm tốn so với mức quy định. Thế nhưng bên dưới hai chục ngàn đó là cả tấm lòng của anh.

    Nhớ đến anh cũng nhớ đến hai đồng bạc kẽm của bà góa ngày xưa. Hai chục ngàn của anh có lẽ chẳng là gì với một người bình thường, và với một người khá giả nó chẳng khác gì là vài đồng bạc lẽ của họ. Hai chục ngàn của anh thật nhỏ nhưng lòng của anh quá lớn. Anh gom góp lại để xin ý chỉ cầu nguyện cho những linh hồn không ai nhớ đến cầu nguyện cho.

    Cuộc sống, đồng tiền rất cần nhưng có lẽ cần hơn vẫn là một tấm lòng. Lòng của anh chàng bán số này quá lớn vì lẽ số tiền anh có được là cả mồ hôi và thậm chí cả nước mắt của những bước chân dài lê bước trên nhiều nẻo đường của thành phố phồn hoa đô thị.


    Rất trân trọng những đồng tiền nhỏ bé của những người nghèo như anh chàng bán số chiều nay.


    Vũ Hưu Dưỡng 16-7-2012



    Tấm lòng...

    Nhỏ bé đơn sơ cả tấm lòng
    gởi trao dâng hiến hết hoài mong
    cho đời êm ả trong thương mến
    cho kiếp nhân sinh rực ánh hồng...

    thanh-cos
    - 20.07.2012

    thay đổi nội dung bởi: Thanh-cos, 20-07-2012 lúc 10:40 PM

  20. Đã có 2 thành viên gửi lời cám ơn đến Thanh-cos vì bài viết hay này:

    DuSa (02-10-2012), nguyentrivn (21-07-2012)

+ Trả Lời Ðề Tài
Trang 1 trong 2 1 2 Cuối cùngCuối cùng

Thông tin truy cập chủ đề này

Users Browsing this Thread

Hiện tại đang có 1 người cùng đọc bài viết này (0 thành viên và 1 khách)

     

Quyền Hạn Của Bạn

  • Bạn không được quyền gởi bài
  • Bạn không được quyền gởi trả lời
  • Bạn không được quyền gởi kèm file
  • Bạn không được quyền sửa bài