+ Trả Lời Ðề Tài
Trang 1 trong 2 1 2 Cuối cùngCuối cùng
kết quả từ 1 tới 10 trên 13
  1. #1
    Tên thật:
    Quách Bảo Thuận
    Tên Thánh:
    Lu-y
    Gia nhập
    09-04-2007
    Nơi cư ngụ
    N/A
    Tuổi
    24
    Bài gởi
    845
    Cám ơn
    79
    Được cảm ơn: 443 (125)
    Điểm
    7

    Thánh P.G.EYMARD : Đấng Sáng Lập Dòng Thánh Thể

    Mình xin gởi đến các bạn hạnh tích về Thánh EYMARD, đấng sáng lập dòng Thánh Thể, một vị Thánh tôn sùng phép Thánh Thể vào hàng bật nhất của giáo hội.
    Mong tấm gương sáng chói của Ngài sẻ cho chúng ta nhiều bài học quý giá.

    Cuốn sách này do mình scan và dùng chương trình chuyển văn bản từ dạng ảnh sang file word nên mắc khắc khá nhiều lỗi chính tả không rà soát hết được mong các bạn thông cảm.

    Các đề tài khác cùng chuyên mục:


    thay đổi nội dung bởi: Anton.Thuan, 19-07-2008 lúc 10:43 AM
    Ngài phải lớn lên, còn tôi phải nhỏ lại

    www.giaoxubinhdong.net

  2. Anton.Thuan, Bạn nhận được lời cám ơn cho bài viết này

    Thanh-cos (16-09-2011)

  3. #2
    Tên thật:
    Quách Bảo Thuận
    Tên Thánh:
    Lu-y
    Gia nhập
    09-04-2007
    Nơi cư ngụ
    N/A
    Tuổi
    24
    Bài gởi
    845
    Cám ơn
    79
    Được cảm ơn: 443 (125)
    Điểm
    7

    Trả lời: Thánh P.G.EYMARD : Đấng Sáng Lập Dòng Thánh Thể

    Chương I: ĐỜI THƠ ẤU

    Khung cảnh xứ đạo

    Trong thời Đệ Nhị cách mạng Pháp. Trên cao nguyên Mateysine cần biên giới Pháp - ý, có làng La Mu re, không trù phú như bây giờ, nhưng dân đông và cảnh đẹp. Mọi người sơn
    hoà thuận và hiếu khách, điểm đáng lưu ý là dân làng có lòng nhiệt thành tôn sùng Nhiệm Tích Thánh Thể. Mỗi khi có người hấp hối thì có một hiệu chuông đặc biệt, để ai nấy đến nhà thờ
    chầu Mình Thánh Chúa, cầu nguyện cho người sắp qua đời.
    Cách mạng Pháp 1789 chủ trương diệt tận gốc Giáo Hội Công Giáo Trong nước, họ quốc hữu hoá các nhà thờ, các tu viện, chủng viện... Họ trục xuất các giáo sĩ, tu sĩ. Họ săn đuổi ráo riết những ai còn lén lút ở lại lo cho dân Chúa. Có linh mục đã phải than: Tổ quốc thì không cho chúng tôi ở. Lên trời thì không có cách. Muốn đâm đầu xuống biển thì Chúa cấm. Biết làm sao bây giờ ? " Ngoài ra, họ còn xô quân qua biên giới, sang ý, tới Rô ma, xâm chiếm Toà Thánh. Họ bắt Đức Giáo Hoàng Piô Vi, lột bỏ áo chức và huy hiệu Giáo Hoàng sau đó nhốt Ngài vào tù xa và giải về Pháp, mặc dầu Đức Giáo Hoàng lúc đó đã 80 tuổi lại tàn tật, họ cũng chẳng xót thương Trên quãng đường dài hơn 1.000 cây số bánh xe sắt lọc cọc, thân già bị dằn vặt không nhớt, Đức Giáo Hoàng đã trở thành con người hom hem tiêu tuỵ. Giáo dân làng La Mure nghe tin đoàn áp tải Đức Ciáo Hoàng sắp đi ngang qua lành liên rủ nhau ra đón đường Khi. Thấy đoàn áp tải họ liên yêu cầu dừng lại, để họ nhìn mặt vị Cha chung Người ta phải vực Ngài ra để cho mọi người được nhìn thấy. Với tình yêu thương của người Cha nhân từ, Ngài muốn ban phép lành cho mọi người, mà nhấc tay không nổi! Thương xót người Cha chung già yếu bị tù đày, họ oà khóc, và bất chấp lệnh cấm của chính quyền, họ xin được nữ Ngài ở lại, không cho họ đe doạ, họ nằm ra giữa đường ăn vạ, cản lối đi. Sau đó, họ được phép nữ Ngài lại hai ngày, ai nấy thi nhau săn sóc, bồi dưỡng cho Ngài. Hết hai ngày, đoàn áp tải Đức Giáo Hoàng lên đường và đưa về giam tại Valence. Trước thắng lợi rực r đó, chính quyền Pháp mạnh dạn tuyên bố: “Đây là tên Giáo Hoàng cuối cùng của đạo Kitô". Họ đã để Ngài chết dần chết mòn vì kiệt sức. Họ chôn Ngài như một tên tử tội; họ không cho đặt mộ bia như bao người khác, mà san bằng mặt đất! Ngày nay, giáo gân lành La Mure vẫn cho là: "Vì cử chỉ hiếu thảo của cha ông, mà La Mure trở thành quê hương của một Đấng Thánh", Thánh Giulianô Eymard mà chúng ta sẽ làm quen qua những trang kế tiếp.

    Ngài phải lớn lên, còn tôi phải nhỏ lại

    www.giaoxubinhdong.net

  4. Anton.Thuan, Bạn nhận được lời cám ơn cho bài viết này

    Thanh-cos (16-09-2011)

  5. #3
    Tên thật:
    Quách Bảo Thuận
    Tên Thánh:
    Lu-y
    Gia nhập
    09-04-2007
    Nơi cư ngụ
    N/A
    Tuổi
    24
    Bài gởi
    845
    Cám ơn
    79
    Được cảm ơn: 443 (125)
    Điểm
    7

    Trả lời: Thánh P.G.EYMARD : Đấng Sáng Lập Dòng Thánh Thể

    Một gia đình xiêu bạt

    Sau biến cố nói trên, có một gia đình cũng vì loạn lạc cấm cách đủ điều, nên phải xiêu bạt đến La Mure đó là gia đình ông Eymard. Ông Eymard là một khô hữu có đức tin sắt đá, khi tài
    sản bị tiêu tan trong cuộc cách mạng Pháp, lại thêm cái tan vợ, lâm cảnh gà trống nuôi con, ông không thể nào nuôi nổi, vì có tới 7 miệng ăn, ông đành gửi cấm các người con lớn cho bà con cô bác, và chỉ dắt theo Maria Anna, một mụn con gái 5 tuổi, đến La Mure khất thực sống qua ngày. Thấy dân lành ở đây giàu lòng bác ái và có lòng sùng đạo, ông dừng chân kiếm việc làm, và ngủ nhờ nay đây mai đó trong các kho chứa cỏ khô.

    Vì ông Eymard khéo xoay xở và có lương tâm tốt lành, nên dân lành thương tình giúp ông có công ăn việc làm, khi thì hàn nồi, lúc khác sửa khung cửi hoặc cối ép dầu, có khi lại mài dao... Dành dụm được đôi chút, ông thuê một căn nhà để ở và cưới người vợ khác để lo cho đứa con còn nhỏ dại. Người vợ mới mà ông Eymard để ý đến là cô Madalena Pélorsa. Cô là một thiếu nữ cùng làng với người vợ trước, tính tình dịu hiền đạo đức và cần cù. Với người vợ kế này, ông Eymard có thêm ba người con, nhưng cả ba đều chết yểu, đồng thời bốn trong sáu con của người vợ trước cũng lần lượt về chầu Chúa, chỉ còn lại có Antoniô và Maria cô con gái xiêu bạt theo cha. Nỗi buồn của hai ông bà không để đâu hết, ông Eymard trở nên ít nói và nghiêm nghị. Nhưng bà Eymard luôn cố gắng giữ bình tĩnh, và tìm cách làm vơi bớt đau thương nơi những người thân yêu. Ngoài ra, bà chỉ mong ước có được một người con trai để dân cho Chúa, phục vụ Giáo Hội trong chức vụ linh mục.

    Ngài phải lớn lên, còn tôi phải nhỏ lại

    www.giaoxubinhdong.net

  6. Anton.Thuan, Bạn nhận được lời cám ơn cho bài viết này

    Thanh-cos (16-09-2011)

  7. #4
    Tên thật:
    Quách Bảo Thuận
    Tên Thánh:
    Lu-y
    Gia nhập
    09-04-2007
    Nơi cư ngụ
    N/A
    Tuổi
    24
    Bài gởi
    845
    Cám ơn
    79
    Được cảm ơn: 443 (125)
    Điểm
    7

    Trả lời: Thánh P.G.EYMARD : Đấng Sáng Lập Dòng Thánh Thể

    Tiếng khóc chào đời:

    . Người con bà cầu mong đã chào đời này 04 thánh 02 năm 1811. Con trai và cũng là con út của gia đình. Ông Eymayô đặttên cho con là "Phêrô Giulianô Eymard", nhưng bình thường trong nhà chỉ gọi tắt là Giulianô. Giulianô được lĩnh ơn Thánh tẩy này 05 thánh 02 năm 1811. Vú đỡ đầu cho Giulianô lại chính là anh Antoniô và chị Maria. Sau đó anh Antoniô bị gọi nhập ngũ, rồi mất tích trong chiến sự miền Đông Bà Eymard vì sẵn lòng từ tâm đã nhận nuôi Annetta, một trẻ cái mồ côi sinh trước Giulianô ít thánh và trở nên chị em đồng nhũ với Giulianô. Như vậy ra đình Eymard có hai cái: Maria, Annetta và một trai là Giulianô.

    Trường học gia đình

    Nhờ làm ăn thuận lợi, ông Eymard đã mua sắm được một cối ép và tiệm bán dầu. Công việc nhiều phải thuê người phụ giúp, nhưng không vì thế mà ông nuôi lòng đạo, mải mê công việc mà nhếch nhác việc hồn. Trái lại, ông đã gia nhập hội "Chầu đền tạ, và rất trung thành với nội quy, luôn nêu gương là một Kitô hữu gương mẫu, sốt sắng Mỗi ngày Chúa nhật ông siêng năng tham dự thánh lễ, kiên việc xác và đi thăm viếng những người yếu đau. Trong tháng khi họ đạo tổ chức kiệu Thánh Thể, ông không Ngại mang phương du hay cầm đèn đi theo kiệu. Đối với người trong làng họ đánh giá ông là quá nghiêm khắc và hơi giữ chặt túi tiền. Cần phải hiểu cho ông sở dĩ có chuyện đó là vì tan thương đau khổ trong cuộc sống đã làm khe khắt lòng ông Và nhất là có cần kiệm mới đây dựng được sự nghiệp để sinh sống có như ngày nay. Chính vì vậy, nơi ông đã hình thành một thói quen suy tính khi phải tiêu pha một việc gì, nhờ thế mà gia đình ông tránh được biết bao đau khổ về mặt vật chất lẫn tinh thần, do lười biếng tệ nạn cờ bạc, rượu chè mà nhiều gia đình vì đó phải tan hoang
    Bà Eymarô thì dịu hiền, quý chồng thương con. Khi phải lo giáo hoá con dại, bà dịu dàng nhưng cương quyết, quả là một bà mẹ gương mẫu. Con chồng hay con nuôi, bà đều yêu thương săn sóc như con ruột mình: Antoniô được bà quý như em trai, Maria được bà cưng nhưng con gái đầu lòng Dân làng ai cũng ca ngợi tư cách của bà: “bánh đúc không xương, tuy là mẹ ghẻ mà thương con chồng". Với Giulianô thì khỏi nói, anh Antoniô đã mất tích, giờ thì Giulianô là con trai duy nhất của gia đình, bà rất cưng con, nhưng không nhu nhược khi phải sửa dạy. Bà biết rằng muốn cho con nên người đạo đức cần phải có ơn Chúa, nên chẳng ngày nào bà không đến viếng Mình Thánh Chúa đôi ba phút để cầu nguyện cho con và cho bản thân mình. Ngoài ra, bà chẳng mấy khi vắng mặt trong những buổi chầu Mình Thánh Chúa trọng thể. Nếu trời quang mây tạnh thì bà đưa Annetta hoặc Giulianô đi theo. Khi linh mục nâng Mình Thánh Chúa để ban phép lành cho mọi người, thì bà cũng nâng con lên, và trong lòng thầm nguyện xin Chúa ban phép lành cho các con. Cử chỉ đạo đức ấy của bà đã ảnh hưởng sâu đậm trong tâm hồn Giulianô. Giulianô cũng rất sung sướng mỗi lần được theo mẹ đi tham dự thánh lễ hay ôi chầu. Khi ở nhà thờ Giulianô tỏ ra rất ngoan, không bao giờ chán nản hay giục mẹ về như Annetta hay các trẻ nít khác. Mới được sáu tuổi Giulianô đã ý thức được Chúa ngự thật trong hình bánh và khao khát được theo mẹ và chị lên rước lễ. Có lần vì đau, phải ở nhà, khi chị Mang đi lễ về, Giulianô liên hỏi: Chị có rước lễ không Chị gật đầu nói có, tức thì Giulianô ôm lấy chị, tục đầu vào ngực chị một lúc lâu, rồi ngửng đầu nhìn chị nói: "Chúa Giê su đang thở trong ngực chị". Lúc bảy tuổi, Giulianô thường lén lút đến nhà thờ một mình, bà Madalena làm thinh vì biết con ngoan ngoãn có lòng đạo đức, hơn nữa đường đến nhà thờ không bao xa, chẳng có gì nguy hiểm.

    thay đổi nội dung bởi: Anton.Thuan, 23-07-2008 lúc 07:59 AM
    Ngài phải lớn lên, còn tôi phải nhỏ lại

    www.giaoxubinhdong.net

  8. Anton.Thuan, Bạn nhận được lời cám ơn cho bài viết này

    Thanh-cos (16-09-2011)

  9. #5
    Tên thật:
    Quách Bảo Thuận
    Tên Thánh:
    Lu-y
    Gia nhập
    09-04-2007
    Nơi cư ngụ
    N/A
    Tuổi
    24
    Bài gởi
    845
    Cám ơn
    79
    Được cảm ơn: 443 (125)
    Điểm
    7

    Trả lời: Thánh P.G.EYMARD : Đấng Sáng Lập Dòng Thánh Thể

    Triệu chứng tương lai

    Một bữa thấy Giulianô vắng nhà lâu, bà mẹ nóng lòng sốt ruột, nên sai chị Annetta đi tìm. Vào trong nhà thờ chẳng thấy ai, Annetta ngơ nhác tìm kiếm, nhón gót lên cần bàn thờ, tựa bàn rước lễ, đảo mắt nhìn quanh, cũng thấy yên lặng như tờ, Annetta thăm nghĩ hay Giulianô nấp ở đâu đó, chị bạo dạn bước lên cung thánh, đi vòng ra sau bàn thờ, thì thấy Giulianô đang nhé sát tai vào nhà Tạm, mắt lim dim nghe ngóng chẳng hay biết có chị đứng kế bên. Thấy em, chị Annetta vui mừng kêu nhỏ: "ông tướng làm gì mà để người tìm mãi " Giulianô trả lời rất tự nhiên: "Em cầu nguyện mà". Gớm! cầu nguyện thì việc gì phải leo mãi lên đây mà ngồi? (Giulianô trèo lên ghế cao, dùng để đặt mình Thánh Chúa lên toà). Trỏ tay vào nhà tạm Giulianô nói: "Chúa ngự ở trong, em lên đây để được gần Chúa hơn ". Những người biết chuyện đều cho đó là một điểm tốt của một tâm hồn ưa sống đời chiêm niệm. Giulianô rất có lòng sùng mộ Chúa ngự trong phép Thánh Thể. Từ nhỏ cậu thường cầu nguyện: "Lạy Chúa xin cho con được rước lễ sớm. Xin cho con ngoan để được rước lễ" .

    Thánh không phải là không có tật xấu

    Không phải là người không có tật xấu mới là Thánh. Nhưng Thánh là người biết nhận ra điều sai trái và sửa sai nó. Thánh Phêrô Tông đồ có tính nóng, nhưng Ngài đã biến tính ấy nên lòng mến nhiệt thành; Thánh Phaolô đã đổi tính hiếu thắng thành năng lực Tông đồ rao truyền Tin Mừng không mệt mỏi. Vì dễ bảo và lễ độ, nên Giulianô được tuyển chọn vào ban lễ sinh của giáo xứ. Theo thông lệ ở La Mure khi đó, để báo hiệu giờ lễ, lễ sinh phải cầm chuông nhỏ chạy rảo khắp xóm lắc keng keng Các trẻ em thường ưa lắc chuông hơn là giúp lễ, Giulianô thích cả hai, nếu để tự do, không trẻ nào tranh được với cậu. Không phải vì cậu dậy sớm, nhưng vì lém lỉnh, Giulianô lẻn vào nhà thờ lúc chập tối, để xấu chuông hoặc mang về nhà để sáng sớm mai tha hồ mà lắc. Giulianô cũng thích chơi những trò nguy hiểm, nhưng khi người lớn, người có trách nhiệm bảo thôi là thôi nay. Trong làng không có góc nào là thoát dấu vết của Giulianô, khi cậu đã để tâm đến cái gì thì quyết làm cho kỳ được. Năm 1815. hoàng đế Napolêon từ nơi lưu đày trở về với đoàn kỵ binh. Quân phục sặc sỡ, làm khoái mắt bọn trẻ, chúng đua nhau hoá trang làm lính. Chiều em, Maria cũng may cho Giulianô một bộ binh phục giả, nhưng cái túm lông trên chóp mũ bằng len màu, không làm cho Giulianô khoái lắm? Chị Maria nhớ khi đi bán dầu đã nhìn thấy trong nhà một bà già có một túm lông chim đẹp lắm. Giulianô biết được và nghĩ rằng nếu có túm lông ấy thì không có đứa nào trong làng địch lại bộ sáp của mình. Vì quá khao khát, Giulianô đã tìm cách đánh cắp túm lông đó và nhờ chị bắn lên mũ, rồi vênh vang cầm kiếm đi ra phố, tự cho mình là oai phong lẫm liệt ghê!!! Nhưng niềm vui ấy chỉ có trong chốc lát, sau đó Giulianô cảm thấy hối hận, xấu hổ, liền đem túm lông trả lại chỗ cũ và mỗi lần có dịp nhớ lại chuyện xưa, Giulianô thường tỏ dấu ăn năn.
    Một lần khác, vào mùa đông tuyết phủ ngập đường bọn trẻ trong làng kẻo nhau ra đường chơi trò bốc tuyết ném nhau. Ông Eymard thấy con gầy yếu, có thể bị cảm hàn, nên cấm Giulianô
    không được ra chơi ở ngoài trời có lạnh. Giulianô cứ năn nỉ: "Bố cho con ra chơi với chúng nó".
    Làm ông cáu lên: "Không! Bố cấm rồi nghe chưa?"

    Nói rồi ông đi làm. Vắng mặt bố, tiếng cười vui ngoài đường quá hấp dẫn, đã lôi Giulianô ra ngoài nhập bọn lúc nào không hay. Cái vui cũng chỉ được chốc lát, nhớ lại lời nghiêm khắc của bố, Giulianô hối hận tìm bố thứ tội và xin lãnh hình phạt.

    Đi học

    Thời đó chưa có lớp mẫu giáo, nên Giulianô vào trường học hơi muộn. Tuy Giulianô thích đi học, nhưng lại tiếc cái thú quấn quít bên mẹ, nũng nịu với chị. Ở trường học thầy giáo thì nghiêm nghị, chúng bạn thì tinh nghịch, ban đầu cậu rất chán. Nhưng vì thông minh, Giulianô được thầy yêu bạn quý, mẹ lại khuyến khích: "Chúa cho trí thông minh mà không chịu khó học thì có lỗi Không học thì thiếu sáng suốt, cả đời phải khổ vì dối, bị người ta khinh. Có học thì không những bản thân đỡ khổ, vì có thêm phương thế để biết, hiểu và mến Chúa, ngoài ra còn biết cách giúp người khác nữa... " Nhờ vậy, Giulianô phấn khởi và chăn học. Mấy đứa lớn bắt đầu khen tương hay thù vặt, tìm cách phá ngầm. Nhưng vì sẵn lòng quản đại và muốn tập nhịn nhục, Giulianô không bao giờ cáo thầy hay kể với cha mẹ. Tuy đi học nhưng Eymard không bao giờ được rảnh rang như con nhà người ta. Ông Eymard vốn tính ham việc, chắt bóp mãi, khó khăn lắm mới có được một chút sản nghiệp, nên ông luôn nhìn thực tế mà lý luận: Học chi thì học trước mắt cần phải có lấy một nghề phòng thân đã. Vì vậy, mỗi khi tan học, hay vào các ngày nghỉ, Giulianô đều phải đến lò ép đấu học nghề với bố, hoặc mang dầu đi sao cho các tiệm bán lẻ trong lành Sống trong hoàn cảnh đó, nhiêu trẻ em đã không thông cảm lại còn lên tiếng chế diễu: Chà! Hôi quát Sặc mùi dầu! Chà! Nhớp quá... Giulianô bực bội, khó chịu lắm, nhưng không hằn thù vặt cũng như giận dỗi lâu, chỉ một lát sau, chúng đến xin bã dầu thì cậu lại vui vẻ cho một cách rộng rãi. Trong những khi đi giao hàng như vậy Giulianô thường nhé nhà thờ đôi ba phút để viếng Thánh Thể, cậu xin Chúa cho mình có một tâm hồn trong trắng để luôn có lòng quản đại và biết yêu thương mọi người. Đây chính là những tâm tình mà người mẹ đã truyền lại cho cậu, cậu đã hấp thụ và hằng ước mong có được.

    thay đổi nội dung bởi: Anton.Thuan, 23-07-2008 lúc 08:04 AM
    Ngài phải lớn lên, còn tôi phải nhỏ lại

    www.giaoxubinhdong.net

  10. Anton.Thuan, Bạn nhận được lời cám ơn cho bài viết này

    Thanh-cos (16-09-2011)

  11. #6
    Tên thật:
    Quách Bảo Thuận
    Tên Thánh:
    Lu-y
    Gia nhập
    09-04-2007
    Nơi cư ngụ
    N/A
    Tuổi
    24
    Bài gởi
    845
    Cám ơn
    79
    Được cảm ơn: 443 (125)
    Điểm
    7

    Trả lời: Thánh P.G.EYMARD : Đấng Sáng Lập Dòng Thánh Thể

    Lòng mộ đạo

    Gần nhà, có một người bố nghèo hoá vợ phải nuôi ba con dại, chúng tuy là gái nhưng lại tinh nghịch như con trai, mỗi khi phải đi đâu xa, anh ta đưa mấy đứa nhỏ sang nhờ Giulianô trông đùm. Giulianô liên hãnh diện nhận trách nhiệm và thực hành nhiệm vụ một cách nghiêm chỉnh. Vì đã đọc nhiều chuyện hạnh các Thánh, nhất là đọc sách Phúc âm, nên Giulianô thuộc nhiều chuyện và kể rất có duyên, này hấp dẫn lôi cuốn, bọn trẻ vì ham nghe đã trở nên dễ bảo và mến phục Giulianô. Có lúc cậu còn rủ thêm nhiều trẻ em ở gần nhà, cậu tổ chức các cuộc rước ảnh tượng chung quanh nhà cứ y như là thật. Cậu lấy khăn bàn khoác làm áo choàng và cung kính bồn tượng Đức Mẹ đi kiệu. Đôi khi bọn trẻ nô cười, Giulianô tỏ vẻ tức giận và nói: "Phải cầu nguyện đi, rồi bắt chước cha sở lên tiếng bảng giải... Trong kho chứa đồ đạc và hàng hoá của gia đình, có những cây gỗ dư, Giulianô liên lấy gỗ đóng thành 14 cây thánh giá, rồi mời chị Maria đến đọc bài gẫm mỗi chặn để cậu cùng chị Annetta đi theo một cách tranh nghiêm. Đầu lối vào làng La Mure có một quả đồi, trên đỉnh đồi dân làng đã dựng một cây thánh giá để suy đẫm, nhắc nhớ mọi người về ơn cứu độ qua sự chết và sống lại của Đức Khô, ý nghĩa nhất là những tuần đại phúc. Do đó, vào những lúc công việc rảnh rỗi, trời quanh mây tạnh, nhiêu người đã đến đây để cầu nguyện.
    Theo gương ấy, Giulianô cũng bắt chước lên đó để nghĩ về Chúa,theo như lời cậu nói: Đây là nơi thanh tinh, vắng lăng, dễ nâng cao tâm hồn.

    Xưng tội và thêm sức


    Thời đó ảnh hưởng của phái Jansénismô còn mạnh, nênGiulianô và bao trẻ em khác không được phép rước lễ sớmcác trẻ em bây giờ; ngay cả việc xưng tội người ta cũng dè dặt một năm đôi lần là nhiều. Giulianô ao ước được xưng tội luôn mặc dù chưa được rước lễ. Cậu muốn linh hồn mình bao giờ
    trong trắng trong sạch, trong khi ấy, cha sở lại cấm không cho cậu đi đến giáo xứ khác Vào một sớm mùa đông Giulianô đã dại dột với người bạn cùng tuổi là Victor Baretl cả hai nhịn ăn sáng cuốc bộ 8 cây số tiền Villars. Đến nơi hai cậu dự lễ sốt sắng, sau đó là xưng tội xong mới ra về. Mặc dù vừa đói lại vừa mệt, nhưng lòng tràn ngập niềm vui, Giulianô nói với bạn: Mình được ơn tha thứ, con người trỏ nên trong sạch, nhẹ nhàng, thật là vui sướng từ nay, mình cần phải sống trong sạch và tử tế hơn.

    Ngày 22 thánh 05 năm 1822, Giulianô được chịu phép Thêm Sức, do Đức Giám Mục Claude Simon, từ đó Giulianô cảm thấy được niềm tin yêu Chúa nung nấu hơn và lại càng mong mau tới ngày được rước lễ lần đầu. Thật là một gương mẫu thánh thiện hiếm có, nhưng phải nhìn nhận rằng lòng sốt sắng của Giulianô có lúc không hợp thời và chúng ta không nên bắt chước. Ví dụ: ở tuổi thơ ấu, tuổi cần phải ăn ngủ điều độ cho thân thể được phát triển lành mạnh, cậu lại bắt chước cha mẹ thức khuya dậy sớm và ăn chay nhiệm nhặt suốt mùa chạy; hay là nhịn ăn, nhường phần mình cho kẻ khó Chị Mariakể: "Có lần Giulianô đói lả tới mức phải vịn vào gạch mà đi cho khỏi té". Về sau, Ciulianô hay đau yếu có thể một phần do phát xuất từ những nguyên nhân đó. Chính Thánh Gioan Vianney cũng mắc cái tật đạo đức không hợp thời như vậy, nên khi về và, Ngài đã mọi: Sự hãm mình, ăn uống thiếu thốn là sự điên rồ cua tuổi trẻ". Bà Madalena biết và nhiều lần đã cấm con nhường phần ăn cho kẻ khó, bà đã tạo nhiều phương tiện khác để giúp con phát huy tinh thần bác ái. Nhưng, bà không dè, con bà lại nghĩ ra nhiều cách kín đáo để ăn chay hãm mình!
    Nhưng những lầm lẫn của Gulianô cũng không đi ra ngoài ý Chúa quan phòng để khi viết luật dòng Người đã để ý cách riêng về sự ăn uống và giấc ngủ cho các tu sĩ nam nữ của dòng Ngài.


    Rước lễ lần đầu


    Điều Giulianô hằng mong đợi nay đã đến: Ngày 16 thánh 03 năm 1823 cậu được rước lễ lần đầu. Giulianô không ghi lại cảm tưởng nào về ngày trọng đại này. Ba mươi năm sau, khi làm linh mục rồi người mới nói: biết bao ơn lành Chúa đã ban cho tôi trong ngày đó. Chị Maria nói: "Giulianô nhiệt thành yêu mến Chúa Giê su Thánh Thể và khao khát được rước lễ, nên nóng lòng mong đợi ngày ấy lắm ". Cậu định xin, chỉ một ơn thôi, đó là được làm linh mục. Ngày đó cũng là ngày Giulianô quyết tâm nên thánh, ơn Chúa dĩ nhiên là động lực chính. Như các chị Maria và Pauline đã gây một ảnh hưởng lớn cho Thánh Têrêsa thì thị Maria cũng góp phần không nhỏ giúp Giulianô sửa soạn ngày rước lễ lần đầu. Gương sáng và lời chỉ bảo sáng suốt tận tình của chị, đã để lại một ấn tượng sâu sắc trong tâm hồn em. Gần ngày được rước lễ, nghe biết sắp có đoàn hành hương đi Laus, Giulianô năn nỉ bố cho mình đi theo, để nài xin Đức Mẹ giúp sửa soạn tâm hồn cho xứng đáng Thông cảm lòng con nhỏ ngoan hiền, ông Eymard gửi lắm Giulianô cho người đồng hành trông giùm. Suốt 80 cây số đường bộ, lúc lên dốc khi xuống ghềnh, dòng dã ba ngày đàng tâm hồn Giulianô như chìm đắm trong niềm tin yêu, làm quên hết mọi sự mệt mỏi. Quên, chứ không phải là không thấm mệt. Nơi đây khách thập phương lui tới dập dìu, thời đó làm gì có khách sạn như ngày nay, may lắm chỉ có nhà trọ, nhưng cũng chằng đầy đủ tiện nghi, vì khách đến chủ yếu là hành hương vì thế họ sẵn sàng chấp nhận mọi điều miễn sao trong những ngày ở lại nơi đây họ được xưng tội, rước lễ được sống trong bầu khí tôn nghiêm thánh thiện. Đoàn nào ở lại lâu lắm cũng chỉ ba ngày. Vậy mà Giulianô lại bị một thần lực nào đó thu hút, nên khi đoàn hành hương xứ cậu trở về, cậu còn nán lại thêm ít ngày, vì cậu cảm thấy yêu thích bầu không khí yên tịnh và thánh thiện nơi đây. Những người cùng đi cũng như cùng ở lại với Giulianô đều cảm động trước cử chỉ khiêm cung và trang nghiêm của cậu. Nhất là khi đi đường họ thấy cậu tận tâm giúp đơ mọi người, nên ai cũng yêu mến và kính nể, ngoài ra nhiều người còn xin cậu cầu nguyện cho mình hay như ý mình mong muốn. uộc hành hương kéo dài làm cho ông Eymard lo lắng nhưng hi thấy con trở về bình an vô sự, với vẻ mặt đầy phấn khởi, thì ông bà lại cảm thấy vui lây. Sau này, kể lại những này hành hương ấy, Giulianô nói:
    "Đức Mẹ thương tôi quá chừng. Lần đầu tiên tới và ở đó, tôi đã ý thức được tình mẫu tử dạt dào của mẹ Maria".

    thay đổi nội dung bởi: Anton.Thuan, 25-07-2008 lúc 09:26 AM
    Ngài phải lớn lên, còn tôi phải nhỏ lại

    www.giaoxubinhdong.net

  12. Anton.Thuan, Bạn nhận được lời cám ơn cho bài viết này

    Thanh-cos (16-09-2011)

  13. #7
    Tên thật:
    Quách Bảo Thuận
    Tên Thánh:
    Lu-y
    Gia nhập
    09-04-2007
    Nơi cư ngụ
    N/A
    Tuổi
    24
    Bài gởi
    845
    Cám ơn
    79
    Được cảm ơn: 443 (125)
    Điểm
    7

    Trả lời: Thánh P.G.EYMARD : Đấng Sáng Lập Dòng Thánh Thể

    Thử thách bên trong

    Từ khi được rước lễ lần đầu, Giulianô vẫn xác tín là mình sẽ làm linh mục. Một thời gian sau, tuy không bỏ ý định ấy một cách rõ ràng nhưng Giulianô vẫn cảm thấy lo sợ. Sợ vì phải hy sinh nhiều mà không biết mình có hy sinh được không? Sợ vì chức linh mục cao quý, đòi hỏi phải có sự thánh thiện tột bậc, trong khi ấy con người mình đầy tội lỗi, hay là bị thử thách nhiều về đức khiết tịnh. Nửa muốn nửa lo, làm cậu buồn bã đến quênăn mất ngủ. Về sau nhớ lại những ngày tháng thử thách ấy, Giulianô nói: "Lúc ấy không ai có thể hiện được tôi khổ sở là dường nào, đến nỗi có lần tôi cầu xin Chúa thà chặt chân tay huỷ hoại thân thể tôi đi, còn hơn là để tôi ra nhơ nhớp trước mặt Chúa."
    Thực ra những thử thách ấy chỉ là những biến chuyển thường xuyên của con người tới tuổi dậy thì, lúc mà khuynh năng tính dục của một con người bắt đầu bước vào giai đoạn phát triển, thân xác bước tới chỗ kiện toàn. Người thanh niên nào lại không bỡ ngỡ trước sự kiện khác thường xảy ra nó, cũng như không bị những ám ảnh bởi những tư tưởng tính dục, hoặc những giấc mơ gặp gỡ với người khác phái chi phối? Tiếc rằng, Có nhiều thanh thiếu niên vì không được hướng dẫn, cũng như bị những gương
    xấu hồi nhỏ hay hiện tại lôi cuốn, nên thích thú tìm tòi, thử nghiệm! Giulianô hiểu được rõ giá trị của sự trong trắng nên trước những đòi hỏi cũng như những khích thích đã nhất quyết chiến đấu và cố gắng tự chủ, không theo gương các bạn xấu đồng trang lứa. Đó là một điều tốt, nhưng tiếc thay, vì chưa có cha linh hồn hướng dẫn, chỉ bảo, nên đã có những lo lắng sợ hãi quá đáng Cũng vì không biết phân biệt: những khuynh năng tự nhiên với việc cố tình làm, nên cái vì Giulianô cũng cho là tội, và tưởng như thế là xấu, là nhơ nhớp quá sức! mà không đám nghĩ đến chức linh mục nữa. Chính cha giải tội cũng không tìm hiểu kỹ, nên khi nghe Giulianô bộc lộ tâm tình thì lại lên án: Hư! Vì thế, tâm hồn trong trắng ấy luôn bị giày vò và đau khổ một mình. Biết thổ lộ cùng ai? Vì với mẹ thì ngượng, với chị thì xấu hổ, với ông Eymard thì nguyên sự nghiêm khắc cũng đủ làm cho Giulianô kín miệng không dám hé một lời rồi?

    Chướng ngại bên ngoài

    Một thời gian sau, Giulianô có cơ hội gặp được một vị linh mục lão thành, mọi thắc mắc của cậu được giải đáp rõ ràng mọi do dự bị phá tan, ngoài ra cha còn quả quyết: "Giulianô phải dân mình làm linh mục vì Chúa muốn". Tất cả các khuynh năng về tính dục đều là tự nhiên, là đấu con người có một sức khoẻ và một trí óc quân bình, vắng những hiện tượng tự nhiên đó mới là chuyện phải lo. Điều quan trọng là phải tập biết tự chủ, không để dục tình chi phối, về việc này thì Giulianô đã thực hiện, đó là dấu Chúa mọi. Nhờ vậy, Giulianô cảm thấy phấn khởi và có bình an trong nội tâm.
    Nhưng khi tâm hồn được hưởng bình an thì những chướng ngại bên ngoài lại đến, đó chính là việc: ông Eymard nhất định không cho Giulianô vào chủng viện. Tuy là hội viên hội Đền Tạ, tuy là một giáo hữu ngoan đạo chín chắn, nhưng khi nghe con nói muốn đi tu thì lòng ông se lại và cương quyết từ chối. Sở dĩ ông Eymard có thái độ đó là vì ông yêu con, không muốn xa Giulianô, ông sợ cảnh cô đơn, khi đời ông ra gia đình này đã gặp nhiều cảnh chia ly rồi! Hơn nữa ông sinh Giulianô vào lúc tuổi, ông lại vất vả bao nhiêu năm, luôn hy vọng Giulianô sẽ là cái gậy ngày mai cho ông bám dựa vào, như người đắm tàu ôm chặt lấy cái phao. Xa con không khác vì ông móc tim vất ra ngoài: Không... không con không thể bỏ nhà được, bố đã có tuổi, mẹ chỉ có mình con, công nghệ, sản phẩm này phải cực nhọc mới gầy dựng nên được bố để cho ai đây? Gulianô càng nài nỉ, ông càng gắt lên: Không tu tác gì cả, phải tập làm ăn giữ lấy cơ nghiệp nhà mình .
    Để chấm dứt mọi hy vọng hão huyền, ông Eymard không cho con đi học nữa. Bà Eymard vì sợ chồng nên không dám ra mặt can thiệp, dù bà đau lòng không ít, vì ý nguyện của Giulianô cũng chính là ước nguyện của bà. Con buồn thì mẹ cũng ray rức trong lòng. Vì vậy càng thương con bà lại càng thêm yêu con và cầu nguyện nhiều cho con, bà vẫn luôn hy vọng một ngày kia Chúa sẽ phá tan mọi chướng ngại này. Từ khi nhận biết thánh ý Chúa kêu gọi qua lời cha giải tội quả quyết Giulianô quyết không ngã lòng. Trước sự khẳng định của bố, Giulianô không dám đề cập đến vì sợ làm phiền lòng ông nhưng cậu hướng tất cả tâm hồn mình về cùng Mẹ Maria. Cậu đặt trọn niềm tin, niêm cậy trông Mẹ sẽ là sao sáng dẫn đường chỉ lối cho cậu. Trước hết là cậu làm một cuộc hành hương trở lại Laus, và chính nơi đây, Đức Mẹ đã xếp đặt mọi sự để đón và an ủi người con yêu dấu của Mẹ. Cha Touche, một linh mục thừa sai dòng Đức Mẹ Vô Nhiễm, thường gọi là các cha Dòng Trắng - là vị tông đồ có lòng nhiệt thành không bến không bờ. Tuy là một con người sống cổ kính nhưng rất thánh thiện, cha sống đời sống thanh bần, không
    quản ngại cực nhọc, khi đi giảng các tuần đại phúc cha luôn đi bộ, tối đến gặp đâu thì ngủ đó, có khi chui vào vựa cỏ khô, có lúc tựa vào đống rơm bên vệ đường... Đức Mẹ đã chọn cha làm ngôn sứ để đón Giulianô tại Laus.
    Thấy trong đám người hành hương có một thiếu niên thân hình tiêu tuỵ, nét mặt ưu tư, động mối từ tâm cha tiến lại ân cần hỏi han, khi cha biết rõ thiện chí và nguyên nhân trắc trở mà Giulianô gặp phải, cha xúc động lạ thường trước hết cha dẫn Giulianô đi tìm chỗ trọ, và hẹn sẽ có giờ cha lặp lại. Khi gặp cha, Giulianô đã chuẩn bị chu đáo để xưng tội với cha Touche một cách chân thành, sốt sắn Trong dịp này, cha đã phá tan tất cả hững hoài nghi còn đè nặng trong tâm hồn Giulianô, ngoài ra ha còn giúp cậu tin tưởng phấn khởi và bạo dạn, vì cha đã quả quyết: "Con phải làm linh mục, đời sống giáo dân không phù hợp với con ".
    Thưa cha, bố con không cho phép. Không có "nhưng" gì cả, con lo học La - văn trước đã, rồi sau đó là lo rước lễ nhiều hơn, ít là các ngày Chúa nhật. Cha Touche không khuyên mà ra lệnh, Giulianô không vì thế mà lo lắng trái lại tâm hồn cảm thấy có một niềm vui dạt dào khi ra về.

    thay đổi nội dung bởi: Anton.Thuan, 01-08-2008 lúc 07:55 AM
    Ngài phải lớn lên, còn tôi phải nhỏ lại

    www.giaoxubinhdong.net

  14. Anton.Thuan, Bạn nhận được lời cám ơn cho bài viết này

    Thanh-cos (16-09-2011)

  15. #8
    Tên thật:
    Quách Bảo Thuận
    Tên Thánh:
    Lu-y
    Gia nhập
    09-04-2007
    Nơi cư ngụ
    N/A
    Tuổi
    24
    Bài gởi
    845
    Cám ơn
    79
    Được cảm ơn: 443 (125)
    Điểm
    7

    Trả lời: Thánh P.G.EYMARD : Đấng Sáng Lập Dòng Thánh Thể

    Chương II : Qua Đường Chông Gai Tới Chức Linh Mục

    Lửa hồn

    ở Laus về, Giulianô nài xin cha sở cho cậu được rước lễ mỗi ngày Chúa nhật.3 Đó là nguồn an ủi Và ơn can đảm nuôi lý tưởng linh mục" bất kể gian nan thử thách. Ông Eymard quyết không đổi lòng tuy không bướng bình, nhưng rất khó chịu khi nghe ai bầu cử cho con được như ý nguyện, gù người đó là linh mục. Cần hiểu rõ hoàn cảnh để thông cảm với ông vì ngoài tình thương không muốn xa con, ông còn biết rằng khi cho con vào trường La tinh để học là phải đài thọ về học phí. Trong khi ấy, từ lúc ông lan thanh với hai bàn tay trắng đến nay mới có một nghề và cơ sở để gia đình sinh sơn Giulianô đã không nghĩ đến công sức của cha mà nối nghiệp, lại còn toan tính đi xa cũng như bắt ông phải đóng học phí... thì làm sao ông chịu nổi? Đồng tiên liên khúc ruột, còn Giulianô thì lại chính là con tim, là hy vọng là lẽ sống của ông
    Có người gợi ý: được Chúa nhìn đến gia đình mà chọn con mình thì có khác nào như xưa Chúa đã chọn Đa vít để làm vua Dân Do-thái. ông liên trả lời: "Chúa dạy con cái thảo kính cha mẹ ". Mà thảo kính là gì? Đó chính là phụng dưỡng tôi đã vất vả nuôi con, nay lớn khôn thì phải ở nhà mà phụng dưỡng cha mẹ khi về già chứ? Không có luật nào Chúa bảo phải cho con đi tu, thôi để cho tôi yên, đừng nói nữa, và ông bảo Giulianô: "Con muốn cho bố mẹ yên thì hãy đến xưởng dầu làm việc?"
    Những lời bố nói chẳng khác nao nước lạnh xối vào lòng nhưng nhờ siêng năng rước lễ, Giulianô vẫn giữ vững chí nguyện với một lòng tin tưởng vào Chúa. Lửa mạnh nước lạnh cũng phải sôi vững tin, chướng ngại có lớn mấy cũng bị dẹp tan.

    Lòng mẹ

    Phải là một thiếu phụ đã vuốt mắt ba người con đầu, và nhất là phải mong đợi lâu ngày để có được người con út, thì mới hiểu được tình mẹ của bà Eymard đối với Giulianô. Nhưng bà Eymard còn yêu con nhiều hơn nữa, khi thấy người con ngoan ngoãn, hăng hái sơn mến Chúa yêu người và bà cũng muốn con mình trở thành một linh mục. Bà coi đó là một hạnh phúc lớn cho con, cũng như là một ân huệ vô giá cho mình, cho gia đình. Bà nghĩ làm linh mục đời con mình sẽ có giá trị trước mặt Chúa và hữu
    ích cho đồng loại hơn tất cả mọi sự nghiệp ở trên đời. Theo bà dân mình làm linh mục là bảo đảm hạnh phúc đời đời cho mình và có thể chia sẻ hạnh phúc ấy cho người khác một cách tích cực hơn. Với những suy nghĩ đơn sơ đó, bà coi Giulianô như một viên ngọc quí. Nhưng càng yêu quí con, bà càng đau lòng ngậm ngùi trước thái độ cương quyết, độc đoán của người chồng Bà không dám phản ứng vì sợ nói ra thì gia đình mất an hoà, bà chỉ còn thái độ nhịn chồng thương con và khắc khoải chờ mong bên sự tủi phận làm mẹ mà bất lực không giúp con được toại nguyện!!! Tuy bà ước ao cho con được trở thành người linh mục của Chúa, nhưng không bao giờ trực tiếp hay khuyên bảo con dân mình cho Chúa, bà chỉ ca tụng chức linh mục là một đặc ân Chúa ban cho nhân loại. Mỗi lần có dịp tiếp xúc với các linh mục, bà luôn tỏ ra kính trọng các ngài để làm gương cho con. Khi Giulianô ngỏ ý muốn làm linh mục, bà bảo con: Muốn trở thành linh mục của Chúa thì phải có lòng trong trắng, sống quảng đại bác ái và dễ dàng tha thứ cho người làm mất lòng mình. muốn làm linh mục không được sống ích kỷ, chỉ nghĩ đến minh và những điều mình ưa thích. Làm linh mục phải biết cầu nguyện và cầu nguyện luôn, ngoài ra còn phải biết nhẫn nại cả với
    Chúa và với mọi người. " Chị Maria cũng đồng tình và luôn có những lời khuyến khích em bền chí với tất cả những vì chị có thể làm được. Đã có mẹ hiểu được ước muốn của mình, bên cạnh đó còn có
    người chị yêu dấu nâng đỡ, Giulianô cảm thấy mình không có cô đơn, lẻ loi, nhờ đó lại càng thêm vững tin vào tương lai.

    Tự học La Văn

    Mặc dầu bố cương quyết tử chối, không chấp nhận cho Giulianô đi tu, nhưng cậu vẫn tràn trề hy vọng Vâng lời cha giải tội cậu không hề tỏ dấu bề ngoài làm trái lệnh bố và nhẫn nại chờ giờ Chúa đến.
    Giulianô xin mẹ được một chút tiền, cậu liên nhờ bạn học mua đùm cuốn sách văn phạm La -văn cũ và xin họ chỉ cách học. Tuy không bỏ hay chểnh mảng công việc được trao phó, nhưng mỗi khi rảnh rang, cậu lại chúi đầu vào sách. Cố gắng học cho thật nhuyễn những cách chia mấy đại từ mẫu. Người làm công cho ông Eymarô vì cảm mến tính tình Giulianô, nên nhiều khi che đậy hoặc làm thế công việc, để cho cậu có thời giờ dùi mài kinh sách.
    Đi từ nghề mài dao, lên xưởng ép dầu, giờ thì ông Eymard đã tậu thêm được cả đàn bò sữa và mẫu đất trồng cỏ. ông sao bầy gia súc cho Annetta và Giulianô trông coi. Thật là một cơ hội may mắn cho Giulianô, vì mang tiếng là đi chăn bò nhưng thực ra chỉ có việc lùa bò vào cánh đồng là xong sau đó tìm gốc cây tựa mình đắm đuối vào cuốn văn phạm La văn. Thỉnh thoảng ngẩng đầu nhìn xem có chị bò nào đi quá xa thì chạy đến lùa chúng về là ổn, và lại tiếp tục chúi đầu vào "ego sum" hay "nos habemus". Nhưng khổ nỗi tục ngữ đã nói: "Không thầy đố mày làm nên", la văn đâu phải là thứ tiếng dễ có thể tự học được một cách mau chóng Giulianô đành phải cậy nhờ một thầy sinh viên thần học đang nghỉ hè tại La Mure giảng bài và sửa bài cho.
    Một hôm không nhờ thầy đi vắng Giulianô cứ quen lệ thường vui vẻ ôm sách đến, nào ngờ ngặp nay ông thân sinh của thầy, thấy Giulianô quần áo loang lỗ vết dầu, ông lườm và lớn tiếng "Cái thằng nhớp nhúa và sặc hơi dầu này, từ nay không được bước đến đây nữa nghe", rồi ông đóng sập cửa lại.
    Thật là nhục nhã! Nhưng Giulianô cho đó là dịp để tập đón nhận mọi sự xỉ nhục lẫn thử thách, nên cậu ra về mà không chút giận hờn.

    Dứt khoát

    Này qua tháng lại Giulianô nay đã tròn 18 tuổi, ông Eymard bàn tính với bà Eymard tìm người bạn đường cho con. Thật là gây cấn, và đã đến lúc cần phải cương quyết, trước hết Giulianô cầu xin với Đức Mẹ Maria, xin Ngài giúp sức để Giulianô cam đảm đến thưa cùng bố. "Thưa bố, mong muốn của con là được làm linh mục, con đã tự học La văn, con xin bố cho phép con tiếp tục theo chương trình trung học, con không có lấy vợ, không bao giờ..." ông Eymard giận lắm! nhưng nhờ bà Eymard và chị Maria khuyên can, nên ông cũng nguôi. Và có lẽ vì tuổi đã là, lại thấy con đứng đắn, biết tận tuỵ với công việc, mọi người ngoài làng trong xóm đều quý mến, chính ông cũng không phải phiền trách một điều vì, nên lần này ông không có bắt gỏng cấm đoán như những lần trước, mà chỉ vặn hỏi: "vào trung học, lấy tiền đâu mà lo cho mày tiền đâu mà đài thọ học phí "
    - Thưa bố con sẽ xin học bổng
    Không nghe tao thì thôi. luôn làm gì thì làm, liệu được học bóng thì học, còn không thì đừng có đòi hỏi tao gì nữa. Thường mỗi năm xã cấp ba học bổng cho những học sinh nghèo. Đơn của Giulianô được hội đồng xã chấp thuận, nhưng ông Giám đốc trường tỏ ý khinh bỉ, cho là gia đình Eymard hà tiện cướp cơm chim. ông bắt Giulianô phải trả giá bằng công việc lao động tới giờ ra chơi thì mấy học sinh được học bổng phải đến làm việc như bác lao công của trường quét phòng dọn rác, thu nhà vệ sinh... Riêng đối với Giulianô thì ông ra sức hành hạ và đối xử một cách thậm tệ để cho mọi người biết rằng đó là bọn nhà giàu nhưng lại quá hà tiện, đã cướp học bổng của trẻ em nghèo!
    Tiếng xì xèo lâu ngày cũng đến tai ông Eymard, ông cố chịu đựng nhưng qua một năm, bực bội không biết để đâu hết, ông liền lôi Giulianô về và cấm: "Không có học hành gì nữa,chịu. khó làm ăn thôi"
    Các linh mục trong giáo xứ cũng nghi nhờ ơn kêu gọi của Giulianô, các ngài cho cậu là người có đầu óc kiêu căng cứng cổ, háo danh. Các cha nói thế bố bảo ai chẳng tin! Ngoài mẹ và chị Maria thấu hiểu, còn Giulianô đều bị mọi người chỉ trích, vừa tủi nhục vừa buồn phiền, mặc dù thế, Giulianô vẫn không sờn lòng

    thay đổi nội dung bởi: Anton.Thuan, 05-08-2008 lúc 11:07 AM
    Ngài phải lớn lên, còn tôi phải nhỏ lại

    www.giaoxubinhdong.net

  16. Anton.Thuan, Bạn nhận được lời cám ơn cho bài viết này

    Thanh-cos (16-09-2011)

  17. #9
    Tên thật:
    Quách Bảo Thuận
    Tên Thánh:
    Lu-y
    Gia nhập
    09-04-2007
    Nơi cư ngụ
    N/A
    Tuổi
    24
    Bài gởi
    845
    Cám ơn
    79
    Được cảm ơn: 443 (125)
    Điểm
    7

    Trả lời: Thánh P.G.EYMARD : Đấng Sáng Lập Dòng Thánh Thể

    May mà rủi

    Đang trong tình trạng bi đát ấy, thì có cha Demoulins tuyên uý trường trung học tỉnh, có việc đi qua La Mure nghe biết chuyện về Giulianô, phần thì thương đứa trẻ có chí mà không gặp người nâng đỡ, phần thì cha đang cần có người coi nhà nguyện, cha đến gặp ông Eymard, cha nói: "Nêu Giulianô bằng lòng lo việc nhà nguyện và làm đôi chút việc vườn, tôi sẽ dạy La Văn cho câu thật là một dịp may hiếm có, Giulianô bằng lòng theo cha và ở với cha tại trường St. Rober cách Grenoble 6 cây số. Công việc quả là không có gì nặng nhọc đối với Giulianô, cha Demoulins cũng thật lòng yêu thương và muốn giúp dữ Giulianô, nhưng cha lại hay phải đi đây đi đó, cho nên họa hiếm cha mới có giờ giúp Giulianô học La văn! Bù lại, cha có một tủ sách to lớn, Giulianô đã cố lợi dụng những sách song ngữ Pháp - La để học hỏi trau dồi thêm được ngần nào hay ngần ấy. Đã 18 tuổi rồi mà việc học còn đầy dở danh càng nghĩ Giulianô càng thêm tủi phận, có lúc gần như thất vọng. Nhưng những tủi sầu bên trong đã làm sôi động những thử thách bên ngoài. Nhà cha Demoulins ở sát trại cải hoá thiếu nữ truỵ lạc, hằng này Giulianô phải thấy những cảnh chướng tai tai mắt do cách ăn mặc lố lăng cử chỉ gợi tình của họ. Cậu chán ngấy.
    Viết thư cho chị Mang, cậu than thở:
    "Nói rằng ở đây em sầu khổ thì chị buồn, mà nói vui sướng thì là nói dối. Giá như có ai bầu bạn thì cũng đỡ, nhưng chẳng có ai đâu chị ạ. Em hằng cầu xin Chúa đưa em ra khỏi cảnh hỗn loạn ghê tởm đang vây bọc chung quanh em. Cầu nguyện nhiều cho em trước những cảnh truy lạc, sa đoạ của đời, không cầu nguyện cho em, làm sao em giữ mình được!
    An ủi độc nhất cho Giulianô là được ở gần nhà nguyện có Mình Thánh Chúa. Mỗi lần đi ngang qua, cậu thường thường dừng lại đôi ba phút trước nhà tạm để trút cho Chúa mọi nỗi đắng cay chua xót, mọi thử thách và cả mọi yếu đuối của mình.

    Mất mẹ

    Xa nhà, nhưng Giulianô vẫn không quên bóng dáng mẹ hiền. Nhưng vào một ngày, đầu thánh 08 năm 1828 Giulianô thấy ông giám đốc trường đón chàng bùi ngùi đưa hung tin; "Mẹ em mất rồi, chia buồn cùng em". Như bị sét đánh! như trời sập đất tan dưới chân, Giulianô run rẩy, chân đứng không vững tay buông xuôi để giỏ rau mới hái rơi vãi tung toé, ráng hết sức Giulianô chạy vào nhà nguyện, quỳ trước ảnh Đức Mẹ Vô Nhiễm Nguyên Tội nức nở cầu khẩn: "Mẹ Maria từ nay con chỉ có mẹ là Mẹ con, xin Mẹ hãy nâng đỡ, dắt dìu con làm linh mục". Rồi vội vàng trở về LaMure để được nhìn mặt người mẹ yêu dấu lần cuối cùng
    Nhưng đau đớn thay! Chàng về đến đầu làng thì việc an táng mẹ cũng vừa xong Trông thấy bố từ nghĩa địa về, Giulianô chỉ kêu lên được một tiến bố rồi buôn mình rơi vào vòng tay của ông ngất đi.
    ông Eymard cũng ngậm ngùi: "Bố mong con, con không trở lại Grenoble nữa chứ? Thôi ở nhà với bô, đừng xa bố nữa."
    Trong hoàn cảnh đau thương ấy, không thể giải quyết cách khác được không thể bỏ bố cô đơn, Giulianô không nói lên lời, chỉ ứa nước mắt gật đầu, mà lòng thì những ngậm ngùi, sầu thương... Để an ủi giúp bố quên nỗi sầu thương Giulianô lại đến xưởng ép dầu bầu bạn với ông

    Một tia sáng

    Lúc này Giulianô đã quá 18 tuổi, có thể chàng bị gọi đi lính bất cứ lúc nào. Vậy đi lính hay hay học nghề, chứ hoàn cảnh này còn học hành chi được nữa? Hy vọng xưa đang lụi tàn, thì may mắn thay, các cha dòng Đức Mẹ Vô Nhiễm về giảng tuần đại phúc ở La Mure, cha Gilbert, sau này là hồng y tổng Giám Mục Paris, làm trưởng đoàn, ngài là một linh mục trẻ hoạt bát được thanh niên tín nhiệm. Giulianô đến gặp riêng ngài, trình bày cho ngài biết nguyện vọng và hoàn cảnh của mình, và xin ngài cho ý kiến. Cha bảo: "Nên anh muốn vào tập viện của chúng tôi tại Marsetlle, tôi sẽ giới thiệu anh, và thế nào cũng xuôi. "
    - Nhưng thưa cha, bố con không nghe đâu.
    - Ông sẽ nghe chứ, để rồi xem.
    Trước khi kết thúc tuần đại phúc, cha tìm đến tiệm mài dao của ông Eymard, ông niềm nở tiếp đón cha. Suốt tuần đại phúc, ông không bỏ một bài giảng nào của cha, và tỏ vẻ kính phục cha lắm.
    Tuần đại phúc ấy quả đã ảnh hưởng lớn trên ông cũng như đã đổi mới nhiều người. ông nói: "Nhờ cha và các cha, con cảm thấy mình khác trước đôi chút". Cha Gilbert vui vẻ nói thêm:
    - Khác trước tức là tốt hơn trước phải không? ông vốn tốt, nhưng ông còn có thể tốt hơn nhiều.
    - Thưa làm sao con có thể tôi hơn được? Con chỉ biết lần này con được thoa mãn và chắc Chúa cũng thoả mãn với con.
    - Đừng nói là thoả mãn. Chưa đâu, ông đã dâng cho Chúa thiện chí, hãy chứng minh thiện chí đó bằng việc làm.
    - Việc gì cơ ạ
    - Việc này - cha đưa tay chỉ vào Giulianô -- ông dâng nó cho Chúa đi. Chúa muốn ông làm quà cho Chúa chính con ông.
    Thấy lộ liễu quá, Giulianô bỡ ngỡ nhưng cũng vui vui, còn ông Eymarô thì ấp úng Không... Không... Con đã già, cửa nhà vắng nó sẽ trở nên hiu quạnh, nó quá 18 gần 19 rồi, còn học hành chi được... Rồi ông im lặng để hai dòng lệ tuôn rơi trên nếp má nhăn nheo. Cha Gilbert bối rối trước tình huống khó xử này chưa tìm được lời để an ủi, thì ông đã nói tiếp: "Nếu đó là ý Chúa, vâng con xin dâng." ông không nói vì thêm nữa, nhưng tiếng nức nở của ông đủ nói lên ông vui lòng hy sinh cái gì mà ông yêu quý nhất đời.

    Đời tập sinh

    Mọi trở ngại giờ không còn, Giulianô được thong dong bước theo tiến Chúa gọi, nhưng khi ra đi lòng Giulianô lại cảm thấy bồn chồn, cũng như ngổn ngang trăm mối buồn vui, vừa mừng lại vừa lo - buồn vì phải xa bố, xa chị, vui vì được toại nguyện như lòng mong ước. Lo vì bố già lại để cho hai chị chân yếu tay mềm săn sóc, không biết tương lai rồi sẽ ra sao. Mừng vì thấy bố đã làm một việc hy sinh thật anh hùng giữa lúc tan vợ chưa hết, tâm hồn những trống trải, cô đơn mà lại can đảm chia ly với người con yêu. Mừng vì cử chỉ của ông đã đáp lại nguyện vọng của mẹ, nhưng tiếc rằng mẹ không còn hiện diện để cùng mừng vui
    Đến tập viện ngày 07 thánh 06 năm 1829. Giulianô được mặc áo dòng sau một tháng và được đổi tên thành Gonzague.
    Bản tính đạo đức và nhiệt thành, nhưng trước đây, Giulianô nhiều khi tự áp dụng đường tu đức sai nguyên tắc, nay được điều chỉnh lại và sống trong môi trường thuận tiện, biết phương thế để vững tiến trên đường thánh đức, nên lòng Giulianô như được tràn ngập Chúa Thánh Thần. Hy sinh đối với Giulianô nay không có nghĩa là bắt thân xác chịu khắc khổ như trước, mà là một phương tiện để đạt đức ái: mến Chúa yêu người. Đức mến của Giulianô nay tập trung vào lòng sùng mến Chúa Giêsu ngự trong phép Thánh Thể. Cùng với Chúa Giêsu và nhờ Người, Giulianô thờ lạy yêu mến Chúa Cha. Nhờ Người cùng với Người, Giulianô yêu thương tha nhân. Nếp sống tập viện thật êm đềm, mà tâm hồn tập sinh Giulianô thì hăng say, ba mươi năm sau nhớ lại những ngày tốt đẹp đó, Giulianô viết: "Nhờ những ngày ở tập viện Marseille, tôi đã nhận định được. Nhiệm tích Thánh Thể là trung lâm, là tình yêu của đời tôi".

    Một bài học

    Để đào tạo một tâm hồn, Chúa dùng đủ mọi phương thế, khi thì dịu dàng lúc lại cứng rắn. Có khi Chúa lại để cho những tâm hồn ấy làm những điều sai lạc, hầu sau đó họ biết tự hạ và có kinh nghiệm hơn mà chỉ bảo cho người khác một cách sáng suất hơn. Giulianô thấy mình lớn tuổi mà học hành còn dở dang cho nên đã tính chuyện cướp thời gian, vì vậy khi nghĩ rằng tất cả các ngăn trở cũng như những chướng ngại giờ không còn nữa, thì giờ đây tha hồ mà học. Vì quá chăm chú, say sưa học tập, nên
    Giulianô đã mắc chứng đau đầu, kém ăn mất ngủ... Cha giáo tập cũng thiếu sót chỗ đó, nên đã không biết kịp thời và hướng dẫn cụ thể.
    Do đó, sức khoẻ của Giulianô mỗi ngày một giảm, rồi dẫn đến chỗ đau nặng và liệt giường Bác sĩ sợ còn nhiều trở chứng bất ngờ khác, có thể lây sang những người bên cạnh, nên bảo phải cấp tốc gửi bệnh nhân về gia đình nay. Đường xa ăn 300 cây số, xe ngựa bánh lỗ lọc cọc trên con đường tập ghềnh, người khoẻ còn mệt huống chi là người bệnh?
    Về tới La Mure, Giulianô nằm mê mệt chờ tử thần đến. Trong khi mê sảng thầy hay nói: "Con chỉ xin Chúa cho con được dâng Thánh Lễ lấy một lần, chỉ cần một lần thôi. . . "
    Thấy bệnh tình con mỗi ngày một trầm trọng ông Eymard xin cha sở lên hiệu chầu Mình Thánh Chúa cầu cho con được ơn chết lành. Vừa lúc đó Giulianô tỉnh dậy, chị Mang âu yếm bảo em: cha sở nhà thờ vừa khởi sự giờ thánh cầu nguyện cho em đây. "
    Giulianô ứa nước mắt, im lặng một lát thầy nói như trong giấc mơ: "Phải rồi, có thế chứ, em sẽ làm được linh mục và dâng thánh lễ, Chúa Giê su chúc lành cho em - em cảm thấy khỏe rồi. " Tưởng Giulianô nói sảng người coi bệnh nhân bảo: ở nhà thờ người ta đang cầu nguyện cho thầy" Giulianô trả lời: "Hay lắm, người ta cầu nguyện cho tôi. Hay, hay lắm. "

    Vẫn một chí nguyện

    Nếu không phải là một phép lạ thì cũng là một ơn đặc biệt Chúa ban. Kể từ lúc đó, Giulianô bớt đau nhức, bớt mỏi mệt, dần dần ngồi lên, đi lại được. Khi đã bình phục hẳn, thầy lại quay vào sách vở, nhưng lần này rút kinh nghiệm Giulianô học hành có điều độ hơn. Để giải trí, cậu tập chơi vĩ cầm, thỉnh thoảng cùng hai chị hát những bản dân ca nhẹ nhàng Cảnh gia đình buồn tẻ từ ngày mẹ mất nay đã trở lại đầm ấm, ông Eymard nhìn các con: trai thì đọc sách ngâm thơ; gái thì quay sợi dệt tơ chung hoà lời ca, làm cho lòng ông khuây khoả. Thấy con vẫn nuôi chí làm linh mục, ông cũng không tỏ ý phản đối nữa, tuổi và sức yếu, tính tình ông trở nên dịu dàng Việc làm ăn và mối bận tâm về tiền bạc không còn chi phối ông như xưa. Lòng ông giờ đây hướng về những việc đạo đức, về các công việc từ thiện, cũng như sẵn sàng chờ ngày Chúa mọi về nơi mà hai người bạn đường yêu quí và các con đã kế tiếp nhau đi trước, đang chờ đợi ông để cùng nhau vui hưởng phúc trường sinh.
    Hạnh phúc trần gian duy nhất của ông khi đó là sống với các con. Tuy Annetta là con nuôi, nhưng trong tình cha con, anh chị em thì không có phân biệt chi. Ngày ngày, ông cùng với các con cầu nguyện chung này Chúa nhật thì đóng cửa cả nhà cùng đi lễ với nhau. Lễ xong cha con thường rủ nhau đi thăm viếng một vài người thân quen trong làng Nhìn vào cảnh đầm ấm đó, có người vội trách yêu Giulianô:
    Được như cậu là nhất rồi, cha con yêu thương kính nể nhau; chị chẳng khác vì mẹ hiền, gia sản bố tạo lập được tuy chẳng giàu có vì nhưng cũng còn hơn cả vạn người; thôi đừng đi tu nữa, ở nhà lập gia đình cho ông có tí cháu nội, mai này các chị cũng lập gia đình, thì còn có người phụ với mình săn sóc cha già...
    Giulianô không nghe những lời ấy, chỉ mỉm cười bỏ qua, nhưng trong lòng thì không ngớt cầu xin Chúa cho người ta hiểu được giá trị của đời linh mục. Để họ không còn lấy hạnh phúc trần gian mà so sánh: trước hết là hạ giá chức linh mục, sau đó là làm suy giảm thiện chí của những người được mọi dâng mình cho Chúa để ra đi loan báo Tin Mừng tình yêu bao la của Chúa, cũng như phục vụ mọi ngưói.

    thay đổi nội dung bởi: Anton.Thuan, 09-08-2008 lúc 01:30 PM
    Ngài phải lớn lên, còn tôi phải nhỏ lại

    www.giaoxubinhdong.net

  18. Anton.Thuan, Bạn nhận được lời cám ơn cho bài viết này

    Thanh-cos (16-09-2011)

  19. #10
    Tên thật:
    Quách Bảo Thuận
    Tên Thánh:
    Lu-y
    Gia nhập
    09-04-2007
    Nơi cư ngụ
    N/A
    Tuổi
    24
    Bài gởi
    845
    Cám ơn
    79
    Được cảm ơn: 443 (125)
    Điểm
    7

    Trả lời: Thánh P.G.EYMARD : Đấng Sáng Lập Dòng Thánh Thể

    Tang cha

    Cảnh gia đình Giulianô sống êm đềm, hạnh phúc không kéo dài được bao lâu, bất thình linh ông Eymard đau nặng Mặc dầu tuổi đời của ông chưa tới thất tuần, nhưng ba phần tư đời sơn là long đon vất vả, là đau buồn triền miền vì tang vợ, tang con kế tiếp nhau, vì vậy, sức đã mòn, thuốc thang cũng vô công hiệu. Vừa đau liệt giường ông Eymard hiểu ngay: ngày Chúa đến đó đã gần kề. Ông bình tĩnh sửa soạn tâm hồn và lãnh các bí tích sau hết một cách sốt sắng Điều ông hối hận hơn cả là đã phản đối mãnh liệt ơn kêu gọi của Giulianô, đối với Chúa như thế là quá hẹp hòi, đối với Giáo Hội là ích kỳ, đối với vợ con là làm khổ họ một cách vô ích, nay ông xin dâng đời sống để chuộc lại những sai lầm xưa kia. Để an ủi bố, ba chị em thay nhau ở gần người. Giulianô tìm những bài Thánh Kinh, nhất là Phúc âm đọc cho bố nghe, làm ông được an lòng và phấn khởi trong tâm hồn. Chúa nhân lành đã ban cho ông ơn an ủi bề trong một cách dồi dào, trên nét mặt ông luôn hiện rõ niềm vui, khiến những ngưói đến thăm đều cảm kích nói với nhau: "Những người luôn trung thành với đức tin thì cái chết đối với họ không có gì đáng sợ đáng lo ". ông nhắm mắt lìa đời trong cánh tay Giulianô này 03 thánh 03 năm 1831

    Tiếp tục chí nguyện

    An táng bố xong cả ba chị em đều cảm thấy nhà mình rộng quá, lạnh quá! Một nỗi buồn mênh mông làm người nọ cảm thấy cần người kia hơn bao giờ hết. Chị Maria thì tình nguyện hy sinh đời mình lo cho hai em; Annetta thì nguyện sống chết không rời chị Maria mà cô coi như người mẹ kế, còn Giulianô thì sao? ý nguyện của cậu ai cũng rõ. Nhưng những chướng ngại đã hết, tình lưu luyến và đức hiếu thảo cũng không còn là một vấn đề đáng kể; hơn nữa trước lúc nhắm mắt lìa đời, bố đã chẳng tỏ ra hối hận vì đã ngăn cản cậu đó sao? Như thế tiếp tục chí nguyện có thể coi đó là cách đền tạ cho bố, là làm thoả lòng mẹ, và cùng làm vui lòng hai chị, Giulianô mong rằng Thánh lễ đầu tiên sẽ là thánh lễ dâng lên Chúa để tạ lòng mẹ đã dắt dìu nâng đỡ, để xin Chúa tha tội cho bố vì đã chống lại thánh ý Người. Giulianô chỉ còn một điều bận tâm làm là: Không lẽ bố vừa mất, lại để hai chị thân ái bơ vơ sao, như thế có bạc tình, bạc nghĩa chăng Nhưng chị Maria đã không cản, mà còn bảo em: "Không nên chần chừ làm gì, cần thực hiện hướng đi em đã định" .

    Hướng về đâu?

    Trước tiên Giulianô muốn trở lại Marseille để trở thành linh mục thừa sai dòng Đức Mẹ Vô Nhiễm, nhưng sức thì yếu làm sao theo được nếp sống khắc khổ ấy; thầy quyết định xin vào chủng viện Grenoble làm linh mục triều. Cha David, giám đốc đại chủng viện nhận đơn, và đòi hai điều
    kiện:
    1. Một thư giới thiệu, chứng nhận hạnh kiểm cá nhân và gia đình do cha sở cấp.
    2. Phải chịu sát hạch, để xem năng lực có đủ sức theo môn triết học không

    Điêu thứ nhất tuy dễ mà khó, cha xứ vốn không có thiện cảm với Giulianô lắm,và ngài cũng không cần tìm hiểu về con người của thầy. Đối với cậu, có người khen thầy nhân đức, nhưng ngược lại, có người phê bình là: tính kỳ cục! Cha sở nhiên về dư luận đó hơn. Đàn khác, có lần vì lòng ngay và vì lòng kính mến đối với các linh mục, Giulianô thật thà thưa với cha sở ít điêu người ta dị nghị về các cha trong họ. Cha sở nghe được thì lại nghĩ khác: Cha cho đó chính là do Giulianô đã dựng chuyện, bày đặt ra, chứ mọi người vẫn tín nhiệm các linh mục. Chuyện tuy chỉ có hai người biết, vậy mà chỉ vài ngày sau, khi các bà già gặp Giulianô đã thấy bỉu môi nói kháy với nhau: "ông thánh đấy, học thì chẳng nên thân, tu thì không thành, chỉ được cái tài hay là xét nét các cha, chia rẽ các cha hồi giáo dân. . . "
    Vịn vào những lời kết luận đó, cha sở đã hững hờ lại càng trở nên lạnh nhạt với Giulianô. Khi Giulianô vào xin mấy chứng nhận để được đi học, cha trả lời: "Việc của anh cần phải có thì giờ tìm hiểu, vị tất đã xuôi!"
    Giulianô buồn rầu, trở về nhà với một sự mặc cảm không sao quên được. Bởi vì, nếu cha sở cấp giấy thì chắc chắn sẽ có câu:
    'Chúng tôi không bao đảm vế hành vi của người này ".
    Vài ngày sau giấy giới thiệu của cha sở được gửi tới nhà, chị Maria linh cảm có điều chẳng lành đối với Giulianô, nên lén mở ra coi trước. Quả thật đúng như vậy. Cha sở cho Giulianô là một đứa vô dụng chẳng hy vọng làm nên trò trống gì... Tìm gặp em, chị Maria nói: "Cha sở đã gửi thư giới thiệu đến cho em, theo chị, em đừng trình giấy này cho cha giám đốc đại chủng viện, cha sở không hiểu em, nên ngài không muốn cho em làm linh mục". Nói rồi chị bỏ thư vào bếp lửa. Nghe xong Giulianô tái xanh cả mặt mũi... nhưng rồi sau đó tự an ủi mình: Đã có Chúa lo gì,. Cả hai chị em liền đến quỳ trước ảnh Đức Mẹ Maria và xin Đức Mẹ thương giơ tay nâng gỡ, dìu dắt những kẻ cô đơn, tuyệt vọng.
    Dù ai nói ngả nói nghiêng" Này tựu trường đã đến, mặc dầu giấy giới thiệu không có thuận lợi, Giulianô cũng nhất quyết lên đường vì vững tin rằng Chúa sẽ làm những việc mà mình không thể nào tự lo liệu được. Tuy vậy khi bước ra khỏi nhà, Giulianô cảm thấy lòng vắng lạnh, buồn tê tái hơn bao giờ hết, chẳng khác vì bãi tha ma! Trên đường đi, chàng dừng chân ở một nhà thờ, đến trước ảnh Đức Nữ Vương các Thánh Tông đồ mà dân phó tương lai mình cho Mẹ Maria nhân lành. Khi thấy lòng đã bình tĩnh, ấm lại,Giulianô liền tiến bước thẳng tới chủng viện. Lửa thử vàng gian nan thử đức, Chúa dùng gian nan không chỉ để thử mà còn dùng để tinh luyện những con người Chúa yêu. Khi con người không còn bán víu vào sự nâng đỡ của người thế gian, mà lòng họ không thể nào lay chuyển được, lúc đó
    chính Chúa ra tay. Quả là thế, Giulianô vừa ra khỏi cửa nhà thờ thì gặp nay cha Mezenod, vị sáng lập dòng Đức Mẹ VÔ Nhiễm, sau này là Đức Giám Mục thành Marseile. Chính cha hai năm trước đã nhận cậu vào tập viện. Vừa nhìn thấy Giulianô, cha nhìn ra ngay, không để Giulianô kịp chào, cha đã giang hai tay ôm lấy thầy và hỏi:
    - Ủa! sao con lại ở đây Con vẫn còn giữ áo dòng à ?
    - Dạ, con chưa bao giờ có ý định bỏ áo dòng.
    Rồi Giulianô kể lại tất cả những vì đã xảy đến trong cuộc đời từ khi vì đau ốm bỏ tập viện về La Mure và cho đến giờ này: những lo lắng đang chi phối con người của cậu.
    Nghe xong cha bùi ngùi thông cảm bảo cậu:
    - Không sao, có Chúa lo, con đi theo cha, cha sẽ giới thiệu con với cha Giám Đốc, không cần giấy tờ chi. Và như làm cho bầu khí vui lên, cha hóm hỉnh nói: Cha sẽ nói cho cha Giám Đốc biết tất cả cái xấu mà cha biết về con. Được có người hiểu thấu lòng mình, Giulianô phấn khởi theo cha Mazenod vào chủng viện...
    Nhưng còn điều kiện thứ hai là phải sát hạch. Nếu căn cứ vào việc học hành của Giưlianô mà đoán thì chẳng có hy vọng gì! Vậy mà, trái lại Giulianô đã đạt kết quả khả quan.


    còn tiếp

    thay đổi nội dung bởi: Anton.Thuan, 12-08-2008 lúc 09:24 AM
    Ngài phải lớn lên, còn tôi phải nhỏ lại

    www.giaoxubinhdong.net

  20. Anton.Thuan, Bạn nhận được lời cám ơn cho bài viết này

    Thanh-cos (16-09-2011)

+ Trả Lời Ðề Tài
Trang 1 trong 2 1 2 Cuối cùngCuối cùng

Thông tin truy cập chủ đề này

Users Browsing this Thread

Hiện tại đang có 1 người cùng đọc bài viết này (0 thành viên và 1 khách)

     

Quyền Hạn Của Bạn

  • Bạn không được quyền gởi bài
  • Bạn không được quyền gởi trả lời
  • Bạn không được quyền gởi kèm file
  • Bạn không được quyền sửa bài