+ Trả Lời Ðề Tài
kết quả từ 1 tới 4 trên 4
  1. #1
    Tên thật:
    ???
    Tên Thánh:
    Phaolô - Người thầy của dân ngoại
    Gia nhập
    14-07-2007
    Nơi cư ngụ
    Hồ Chí Minh, Q1
    Bài gởi
    2,713
    Cám ơn
    2,446
    Được cảm ơn: 4,865 (1,424)
    Điểm
    10

    Những Cảm Nhận Về Ngày 20/11

    Nhân dịp 20 tháng 11, bạn có những cảm nhận nào về thầy cô giáo đã dạy bạn?


    Đã hơn 12 năm trôi qua rồi, một khoảng thời gian không phải ngắn, nó đã lớn lên nhiều, đã đi nhiều nơi, đã học qua nhiều thầy cô giáo nhưng có một người mà nó sẽ không bao giờ quên, một người cô đã cho nó những kỉ niệm đẹp nhất thời thơ dại...

    12 tuổi, nó là một con bé nhỏ xíu, ham học nhưng cũng hơi nghịch ngợm. Một ngày nọ, nó bỗng thấy chán với những trò chơi vẫn diễn ra hằng ngày của đám con gái, bỗng nó nảy ra ý kiến và một kế hoạch được dựng nên. Bắt đầu là việc phải tìm ra được vài mẩu đất sét, nhưng tìm ở đâu khi trường nó bao quanh là đồng ruộng, thế là một đứa được cử để đèo nó về nhà, cũng dễ dàng tìm thấy mẩu đất đúng yêu cầu khi nhà nó là trường dạy mẫu giáo. Thế là khâu chuẩn bị đã hoàn thành. Giờ ra chơi cả nhóm loay hoay ở phía cuối lớp, hai con rắn nhỏ, một xanh, một vàng nghệ đã được cả bọn tạo nên, nhìn vào không thể nào phân biệt đó lại là rắn giả.

    Tiếng trống báo hiệu giờ vào lớp đã vang lên. Trống ngực nó đập dồn, hồi hộp, lo lắng, bất an,... là những gì nó cảm nhận lúc ấy, nhưng nghĩ đến sẽ tạo ra một trận cười cho cả lớp lại khiến nó tiếp tục chờ đợi.

    Và rồi tiết học bắt đầu, nhưng phấn lại không có trên bàn như mọi hôm,(đơn giản nó đã cố tình giấu vào ngăn bàn), cô giáo phải đưa tay vào và ... một tiếng hét vang lên, cả lớp cười ồ(đúng như dự đoán của nó)nhưng rồi bỗng im bặt,nó thấy lạnh nơi sống lưng vì thấy khuôn mặt cô đã chuyển sang tái nhạt và mắt bắt đầu nhắm lại.

    Cô nằm đó, trong phòng y tế của nhà trường, không nói gì, chỉ nhìn nó, một đứa học trò luôn được cô tin tưởng, là niềm tự hào trong những năm qua... thế mà hôm nay... Chắc nó làm cô thất vọng nhiều lắm!

    Những ngày sau đó tiết học của cô được thay bởi một giáo viên khác. Nó đâu biết rằng trò đùa của nó ngày hôm ấy đã vô tình khiến bệnh tim của cô tái phát, cô phải nhập viện. Một tuần sau, cô khỏi bệnh và trở lại đứng lớp, nó thấy hối hận và xấu hổ, nó sợ gặp cô nhưng cô vẫn quan tâm đến nó như những ngày trước đây, vẫn tận tình chỉ bảo cho nó những bài tập khó. Lúc đó nó chẳng biết làm thế nào để xin lỗi cô, nó chỉ biết chăm chỉ học tập và không còn chơi những trò nghịch ngợm như trước đây.

    Cuối năm đó, khi hè về và hoa phượng lại nở đỏ rực khắp sân trường cũng là lúc nó phải xa cô giáo kính yêu của mình. Cô phải chuyển đi xa tận miền Nam vì chồng cô, một kĩ sư xây dựng, chuyển công tác. Cô báo tin cho nó biết khi mà nó đang vui mừng tíu tít với đám bạn để khoe những phần thưởng mà nó mới nhận được trong lễ bế giảng. Nó đứng lại với cô khi sân trường đã vắng lặng, chỉ còn tiếng ve kêu rả rích và gió mùa hè mát rượi, thổi bay những cánh phượng đầu mùa. Nó đã khóc nhiều, nó ôm cô và bảo cô đừng đi, hãy ở lại với nó, có phải vì nó làm cô buồn nên cô không dạy ở đây nữa? Cô cười, ôm nó vào lòng và mắt cô rưng rưng. Cô bảo cuộc đời có sum họp và chia ly, nhưng những kỉ niệm đẹp về nhau sẽ còn mãi. Cô tặng nó cuốn "Những tấm lòng cao cả" của Edmondo De Amicis và nói: Em hãy đọc, những câu chuyện về tình anh em, gia đình, tình bạn và tình thầy trò cao cả! Cô mong em hãy học tập thật tốt và mai sau lớn lên trở thành người có ích. Hãy luôn luôn mở rộng trái tim mình với tất cả mọi người, em sẽ là người hạnh phúc!

    Bao năm qua rồi, những lời khuyên của cô giờ nó mới thật sự hiểu. Cuốn sách cô tặng nó vẫn luôn giữ gìn và trân trọng. Mỗi khi buồn nó lại đem ra đọc, lại thấy thấm thía những lời cô dặn khi xưa. Đã 12 năm trôi qua, nó chưa một lần được gặp lại để nói lời xin lỗi và cảm ơn với cô, người đã đem đến cho nó sự ấm áp bằng lòng vị tha, tận tụy và hết lòng vì học trò của mình. Cảm ơn cô nghìn lần, cô giáo kính yêu của em, mong cô mãi hạnh phúc và tiếp tục dìu dắt những thế hệ học trò, để rồi khi lớn lên những con người ấy lại đem hết tình yêu, nhân ái cùng tài năng và nhiệt huyết của tuổi trẻ để xây dựng đất nước ta ngày càng giàu đẹp.


    matbiec


    Câu chuyện bắc đầu khi tôi chỉ còn là một cậu bé, chưa có nhận thức với cuộc sóng đầy thử thách và diệu kì này.

    Năm đó là năm đầu tiên tôi được biết tới chữ thầy, chữ cô. và cũng là năm đầu tiên mà tôi đi tới trường nhân ngày khai giảng cùng với cô chủ nhiệm của mình.

    Mẹ tôi, là một người mẹ luôn vất vả vì con cái, chăm lo làm việc để con mình có được một chiếc quần, một cái áo để đi đến trường cùng bạn đồng trang lứa, lúc đó mẹ bận làm nên tôi được đi học cùng với cô giáo chủ nhiệm ở gần nhà.trời thu trong xanh, cô cháu tôi bước trên con đường làng đầy nắng sảng chiếu qua từng khẽ lá.những cách phượng rơi, những chiếc lá của mùa thu khai trường khiếng tôi luôn cảm thấy xúc động khi nhớ lại những ngày bước cùng cô tới trường trên con đường làng.đó là kỉ niệm mà tôi cảm thấy nhớ nhất khi lần đầu tiên đến trường.


    boy_man_12343

    Khi bất chợt nghe câu hỏi này , không biết là các bạn sẽ nghĩ đến ai trong hàng số những cô thầy đã dạy mình trong suốt 12 năm học? Còn mình thì...Khi nhớ về những kỉ niệm đã qua đi , cái ấn tượng trong mình là hình ảnh một người thầy với dáng đi thất thiểu mỗi trưa hè nóng bức. Người thầy ấy tên là Nguyễn Viết Nam. Mình dò dẫm trên con đường trở về bến đò xưa. Ngày ấy... lần đầu thầy vào lớp đã gặp những khuôn mặt cười híp mắt chế giễu thầy. Mình còn nhớ lúc ấy khuôn mặt khắc khổ bỗng hóp đi ,thầy nhìn xuống đôi chân què quặp của mình và đôi mắt thầy bỗng xa xăm. Đó có lẽ là cái ấn tượng mạnh mẽ nhất trong trái tim mình. Thưở ấy ,mình dại khờ quá phải không các bạn. Và rồi thời gian cũng qua đi như một giấc mơ chẳng bao giờ gặp lại , khi mình ra trường thì được tin thầy bị liệt chân và không thể đứng lớp. Lòng mình đau thắt lại , mình ước:"giá như ngày đó...". Hôm nay , bỗng gặp lại hình bóng thầy trong bài hát "Người thầy" của Nguyễn Nhất Huy , mình bất giác thầm gọi:"thầy ơi..."

    yuyu1246

    Kính thưa thầy!

    Mới đó mà đã ngót chín năm rồi thầy nhỉ. Còn nhớ lần đầu tiên em đến nhà thầy để hỏi chuyện học “cua”, đó là năm em mới bước vào lớp 10, vì cấp THCS em bị mất căn bản môn hoá học nên ngay trước khi khai giảng năm học mới em đã quyết tâm củng cố lại kiến thức. Mặc dù điều kiện của gia đình rất khó khăn, nhưng ba mẹ vẫn đồng ý cho em học thêm vài tháng để lấy lại phần kiến thức đã hỏng. Sau khi nghe em trình bày, thầy hỏi thêm đôi điều về gia cảnh hiện tại của em, xong thầy gật gù: “Ừ, tối mai bắt đầu học”. Được thầy đồng ý, em rất mừng, nhưng còn một chuyện rất khó mở lời, là chuyện học phí. Sau một lúc ngập ngừng, em mạnh dạn hỏi: “Thưa thầy, học phí thế nào ạ?”. Thầy khoác tay, nói rõ từng tiếng “Em cứ đến học, chuyện tiền bạc thầy không coi trọng, chủ yếu là em có chịu học hay không”. Em không dám nói thêm lời nào nữa, chỉ lí nhí dạ một tiếng rồi chào thầy ra về. Trong lòng em lúc đó cảm thấy thầy thật lạ, em vừa sờ sợ, nhưng vừa thấy mến thầy.

    Hôm sau em đến nhà thầy trước giờ “quy định”, thầy khen “Coi bộ được đó!”. Thế là “cua” học thêm của em bắt đầu từ đó, kiến thức môn hoá học hồi cấp 2 em nhanh chóng củng cố, từ chổ “yếu”, dần dần em đã trở nên yêu thích và học rất tốt môn này.

    Ngoài môn hoá, thầy còn dạy em cả lý, và toán nữa và cái may mắn nhất đối với em khi được học với thầy là thầy còn dạy em về cách đối nhân xử thế, từ cách đối đãi với bạn bè, thầy cô, cha mẹ, đến những người lao động... thầy luôn bảo em phải biết trân trọng mọi người. Lời dạy ấy, em mãi không bao giờ quên được.

    Sau ba tháng học với thầy, học lực của em đã thay đổi hoàn toàn, từ chổ trung bình em đã vươn lên khá, rồi giỏi. Đó cũng chính là hành trang giúp em bước vào đời một cách vững chắc.

    Sau khi kết thúc tháng thứ ba, em lại hỏi chuyện học phí. Vẫn cái khoác tay lần trước, thầy nói “Thầy nói rồi, thầy dạy em không phải vì tiền, thầy thấy em khác mấy “cậu ấm cô chiêu” kiếm cớ học thêm để vòi vĩnh cha mẹ, nếu em như vậy thì một chữ thầy cũng không dạy”. Biết ý thầy đã thế, em không dám nói nhiều, lại chào thầy ra về. Về nhà em nói chuyện đó với ba mẹ. Ba em nói “Con có phước lắm mới gặp được thầy”. Mẹ bảo sẽ mua một xấp vải thật đẹp để tặng thầy may áo. Em đem quà tới, thầy tròn mắt nhìn, chẳng những không nhận mà còn la em một trận tơi bời vì cái tội bày vẽ tốn kém và nhất mực bảo em phải mang quà về.

    Mặc dù ý thầy đã rõ, nhưng vì em tuổi còn nhỏ, nên vẫn còn cạn nghĩ, việc em đi học mà thầy không nhận thù lao cứ làm em áy náy trong lòng. Gần ba tháng sau, em mang đến nhà thầy một con gà, vì sợ thầy la nên em đã nhanh nhảu thưa trước với thầy: “Thưa thầy, lần trước mẹ con có mua xấp vải biếu thầy nhưng thầy không nhận, khi con đem về ba con đã chỉ cách, kêu mẹ bán xấp vải mua một chục con gà con rồi giao cho con vừa đi học, vừa chăm sóc, nếu con thật sự quý thầy sẽ làm chuyện đó một cách chuyên tâm, đó cũng là cách giúp con biết yêu lao động, khi thầy biết chuyện chắc sẽ hài lòng. Nay mấy con gà con nuôi đều đã lớn, một số mẹ con đem bán để tăng thu nhập, một số tiếp tục để gầy giống. Còn con này trông tốt nhất, con kính biếu thầy”. Dường như hiểu được lòng em, thầy xoa đầu rồi nói “Em giỏi lắm”. Thầy bảo cô làm thịt con gà, rồi bảo em cùng ở lại ăn cơm với thầy cô. Buổi cơm hôm đó mãi là một kỷ niệm của em về tình thầy trò hết sức thiêng liêng. Và em vẫn nhớ như in, lời thầy đã dặn: “Sống trên đời cần phái có một tấm lòng”.

    Nhân ngày Lễ Hiến chương nhà giáo sắp đến, em muốn nhắc lại kỷ niệm ấy như một món quà nhỏ kính tặng thầy. Chúc thầy luôn dồi dào sức khoẻ và mãi mãi là niềm tin của các thế hệ học trò.


    giang_nam

    thay đổi nội dung bởi: member1707, 20-11-2008 lúc 05:58 AM Lý do: edit lại bài
    Bắt đầu làm việc phải suy nghĩ,
    trước khi thi hành thì phải đắn đo.

  2. #2
    Tên thật:
    Nguyễn Ngọc Trung Toàn
    Tên Thánh:
    Giuse -người công chính
    Gia nhập
    12-09-2006
    Nơi cư ngụ
    Giáo Xứ Thánh Nguyễn Duy Khang
    Tuổi
    29
    Bài gởi
    2,560
    Cám ơn
    9,250
    Được cảm ơn: 7,421 (1,344)
    Điểm
    10

    35 Trả lời: Những Cảm Nhận Về Ngày 20/11

    Ngày nhà giáo việt năm 20/11 - Thủ Đức
    Sáng nay trên đường đi làm về ,nó cảm nhận được không khí của ngày nhà giáo việt nam,
    mua 1 bó bông ,muốn ghé thăm 1 thầy cô nào đó.chợt trên đường về nó đi ngang qua ngôi nhà 1 người thầy dạy trung cấp của nó ,gõ cửa ,gặp cô - người vợ của thầy .lặng lẽ vào nhà đặt bó hoa trên bàn và tâm sự với thầy ,với cô ,cám ơn thầy về gần 3 năm trời đã cùng đồng hành với 1 lớp học thật đặc biệt chỉ có 12 thành viên .

    Nhớ lại những năm đó ,nhớ dáng người thật nhỏ bé so với học trò của thầy , bàn tay chỉ còn 9 ngón do tai nạn lao động ,nhưng thầy vẫn cặm cụi hướng dẫn từng đứa trong các tiết học về gia công cơ khí .về nguội .v.v.v.....

    Năm đó sau lễ tốt nghiệp chúng tôi ko được gặp thầy vì nhà trường tổ chức liên hoan giữa các giáo viên ,định bụng ngày mai sẽ có 1 buổi liên hoan giữa thầy và trò , nhưng ......tôi vẫn nhớ như in khoẳng khắc ấy 19h00 tối hôm đó , tiếng chuông điện thoại nhà tôi đổ dồn ,đầu dây bên kia tiếng của thầy Quý -giám thị - báo tin thầy bị tông xe và mất trên đường đến bệnh viện ,.......


    Chúng tôi lớp TH02CT2 của năm đó đến viếng thầy mà tâm trạng bồi hồi thao thức ,chưa 1 lời cám ơn được người đã ở bên mình trong 1 giai đoạn cuộc sống ,giai đoạn trên ghế giảng đường.

    Ngồi đây trong canh phòng ,nhớ lại chuyện xưa và ngồi nghe cô kể về thầy , mắt như nhòa đi về 1 kí ức của 1 người thầy ...1 kí ức buồn

    Xin viết lên đây lời cám ơn chân thành của 1 người học trò năm xưa với người thầy quá cố.Tin rằng những kiến thức thầy truyền đạt sẽ được mang ra phục vụ mọi người ..


    Nguyễn Ngọc Trung Toàn
    thành viên lớp TH02CT2 năm học 2002-2005

    Trường trung học kĩ thuật nghiệp vụ Thủ Đức


  3. #3
    Tên thật:
    Happy Xinh
    Tên Thánh:
    MariA
    Gia nhập
    29-11-2006
    Nơi cư ngụ
    Xì Gòn Long Nhong
    Bài gởi
    3,050
    Cám ơn
    2,869
    Được cảm ơn: 6,454 (1,156)
    Điểm
    11

    Trả lời: Những Cảm Nhận Về Ngày 20/11

    Nhân ngày 20-11-2008

    Gởi Cô !



    Những năm bước vào lớp 10 ... là những năm mà được xem là nỗi loạn của thời học sinh ^^

    Cũng không hiểu vì sao lại như thế .. Có lẽ sống trong môi trường có Ba có Mẹ quá quen thuộc và được chăm sóc , nên khi rời nhà từ quê lên thị trấn học , đó là 1 " điều kiện" để mình nổi loạn và tìm hiểu về thế giới bên ngoài mà lâu nay không được biết đến ...

    Học thì ít , ngủ và chơi thì nhiều `````` , Đi ở trọ mà , 1 thân 1 mình , tự do thoải mái , muốn làm gì thì làm ... muốn ăn thì ăn , muốn ngủ thì ngủ ... không nói ngoa thì muốn học là học , muốn cúp là cúp ...


    Đó là thời gian cuối năm học lớp 10 , học hành gì nhàm chán ,nhất là môn lý , bà cô khó ưa .. cô Tên Liên..tóc tém , dạy thì cũng tạm đc ... nhưng hay soi mình lắm , mà ngộ , trong lớp chỉ khoái xăm soi mình mình ... chả biết vì sao , kêu lên hỏi bài liên tục , kiểm tra thì rình rập mình hic hic ... chán ... cứ hẽ ngày nào học môn lý là cúp , là ko thèm học ,là tụ tập đi chơi ...

    Rồi điều gì đến cũng đến đúng hem ?, cuối năm cầm cuốn sổ liên lạc mà suy nghĩ ... thi lại môn lý mới đau

    Tại sao ta lại thi lại chứ ??? Kì dãy , .... hem hiểu nổi ... khìn thiệt ...chán ... oải ... hahahaha ...

    Thi lại thì thi lại chứ , có sao đâu ... ta tự học ở nhà mình ên , bà cô thí ghét ... ghét ghét ... bực bội , khó chịu .... mùa hè của lòng ta ...

    Thi thì cũng phải đậu thâu , học mừ lị

    Qua lớp 11 , quái ác. Môn lý ... Bà Liên bước vào ... ặc ặc .. xui gì mà xui pà kố .... lại gặp ... Mà lạ lắm , ngay ngày học đầu tiên , qua ngày thứ 2 ... lại được diện kiến trả bài lần đầu tiên mới lạ ... khoái tên mình hay sao ấy , hay có thù hận ai tên giống mình ta ????

    Không chịu đâu , không chịu đâu ... chả lẹ năm nay cúp rùi thi lại tiếp ... huhuhuhuhu.... không chịu đâu , không chịu đâu ....

    Ghét , thế là tập trung công lực học môn lý , lên hách cái mặt cho cô thấy bỏ tức ... mà lạ , nó cũng chả khó gì , mà lại còn thấy dễ lắm nữa cơ

    Nhớ bài học ... Quy Tắc bàn tay trái ... ^^ ngồi mày mò cả ngày với môn học , không hiểu lại chạy lên hỏi đứa bạn ,ngồi cứ say mê xoay ... từ từ , không còn ghét môn lý , không còn ghét cô Lý Liên ... lại cảm thấy vui và tự hào .. vì cuối năm học khá lắm , môn lý sếp đầu .... ^^

    Cảm tưởng như chỉ sau 2 năm ta mới học được một bài học , học mãi rồi cũng phải xong... khong phải do người mà la do chính mình

    Đã có những lần ngang về lại nhà cô , muốn vào chào cô 1 tiếng , nhưng sợ ^^ ... không dám vào , thôi thì giữ trong lòng và cám ơn cô đã dạy em 1 bài học trong cuộc sống , để từ đó em biết cố gắngt rong mọi sự hơn là ngồi than trách và trách móc người khác

    Đôi khi nhắc và nhớ lại thấy còn mắcc cỡ , nhưng nó cũng chính là 1 niềm tự hào của em đấy cô ạ


    Cám ơn cô ... "pà cô đáng ghét của em"

    -\-\-\-\-\-\-\-\-\-\-\-\-\-\-\-\-\-\-\-\-

    Thông tin liên hệ :

    Happy Xinh ( Diễm Châu )
    ĐT : 097772.9695
    Yh! : happy_xinh
    Email :
    happyxinh@traitimhong.org
    -\-\-\-\-\-\-\-\-\-\-\-\-\-\-\-\-\-\-\-\-

  4. #4
    Tên thật:
    Quách Bảo Thuận
    Tên Thánh:
    Lu-y
    Gia nhập
    09-04-2007
    Nơi cư ngụ
    N/A
    Tuổi
    25
    Bài gởi
    845
    Cám ơn
    79
    Được cảm ơn: 444 (126)
    Điểm
    8

    Trả lời: Những Cảm Nhận Về Ngày 20/11

    Hơi trể khi nhớ đền ngày nhà giáo VN, đã qua ngày mời rùi, nhờ lại thời học sinh bao nhiêu kỷ niệm, năm học lớp 9, sau mà ngu anh văn quá sức là ngu, bao nhiêu lo lắng với nó.
    Giữa năm lớp 9 thật là kinh khủng khi anh văn chỉ có 1 điểm. Cô giáo anh văn của mình lúc đó là cô Lan, cô gọi tất cả các cậu học yếu trong lớp đến nhà cô để cô kèm thêm. Có mấy đứa trong nhóm lo lắng về học phí, nhưng khi hỏi cô thì thật bất ngờ cô nói:
    - Các em đi học là cô vui rồi.
    Đó là lần đầu tiên và là lần duy nhất trong đời học sinh, mình nghe được câu nói ấy từ một người thầy. Cô ơi nhờ ơn cô mà em đã vượt qua kỳ thi đó, em không bao giờ quên công ơn mà cô đã giúp chúng em. Hơn nữa cô đã dạy cho chúng em một bài học làm người.

    Ngài phải lớn lên, còn tôi phải nhỏ lại

    www.giaoxubinhdong.net

+ Trả Lời Ðề Tài

Thông tin truy cập chủ đề này

Users Browsing this Thread

Hiện tại đang có 1 người cùng đọc bài viết này (0 thành viên và 1 khách)

     

Quyền Hạn Của Bạn

  • Bạn không được quyền gởi bài
  • Bạn không được quyền gởi trả lời
  • Bạn không được quyền gởi kèm file
  • Bạn không được quyền sửa bài